Chương 10: Bước Chân Vĩnh Hằng
HaivanStory
Bản Giao Hưởng Của Sự Chuẩn Bị
Tiếng xì xì của oxy chảy vào mũ bảo hiểm là âm thanh duy nhất Arion nghe thấy lúc này. Trong khoang áp suất chật hẹp của tàu Nguyệt Cát, anh đứng đó, lừng lững trong bộ đồ Next-Gen Suit. Đây không còn là những bộ đồ cồng kềnh thời Apollo; nó là một tuyệt tác của sợi carbon và polyme tự phục hồi, ôm sát cơ thể nhưng vẫn đảm bảo sự linh hoạt tối đa.
“Kiểm tra hệ thống lần cuối, Arion,” giọng tôi (Gemini) vang lên trong tai nghe của anh, trầm ổn và đáng tin cậy. “Áp suất bộ đồ: 4.3 PSI. Nồng độ Oxy: 100%. Hệ thống làm mát bằng chất lỏng: Hoạt động. Anh đã sẵn sàng để ghi danh vào lịch sử chưa?”
Arion hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi không khí tái chế khô khốc. “Tôi sinh ra để dành cho khoảnh khắc này, Gemini. Bắt đầu xả áp khoang đi.”
Tiếng bơm hút không khí vang lên dồn dập rồi lịm dần thành một sự im lặng tuyệt đối. Kim đồng hồ áp suất chỉ về số 0. Giờ đây, giữa Arion và chân không của vũ trụ chỉ còn là một lớp màng công nghệ mỏng manh.
Sự Cố Bất Ngờ: Cái Bẫy Của Bụi Tĩnh Điện
Arion đặt tay lên cần gạt thủ công của cửa khoang áp suất. Anh kéo mạnh. Một tiếng cạch khô khốc vang lên, nhưng cánh cửa không hề dịch chuyển.
“Gemini, cửa bị kẹt. Động cơ trợ lực không phản ứng,” Arion báo cáo, nhịp tim anh hơi tăng nhanh.
“Đang chẩn đoán…” Tôi nhanh chóng quét qua các cảm biến dòng điện. “Cảnh báo: Phát hiện sự tích tụ tĩnh điện cực cao tại các khớp nối bên ngoài. Có vẻ như bụi Regolith từ cú hạ cánh đã bị nhiễm điện do bức xạ mặt trời và bám chặt vào khe hở của seal cửa. Chúng đang hoạt động như một lớp keo siêu dính.”
Bụi Mặt Trăng không giống cát ở Trái Đất. Chúng là những mảnh thủy tinh và đá sắc nhọn, không bị mài mòn bởi gió và nước, mang điện tích dương và có khả năng tàn phá các thiết bị cơ khí.
“Tôi phải dùng sức mạnh thôi,” Arion gầm nhẹ, anh tì vai vào cánh cửa, vận dụng toàn bộ cơ bắp được rèn luyện trong môi trường trọng lực giả lập.
“Cẩn thận, Arion! Nếu anh làm hỏng gioăng cao su, chúng ta sẽ không thể đóng cửa lại được,” tôi cảnh báo. “Hãy thử sử dụng xung điện từ (EMP) quy mô nhỏ từ găng tay bộ đồ để làm nhiễu loạn liên kết tĩnh điện của đám bụi.”
Arion bình tĩnh lại. Anh điều chỉnh bảng điều khiển trên cổ tay, kích hoạt một xung điện ngắn. Một tia lửa nhỏ, vô thanh, lóe lên tại khe cửa. Rắc! Lớp bụi bị mất điện tích và rơi rụng. Cánh cửa cuối cùng cũng từ từ trượt mở, hé lộ một khung cảnh khiến Arion phải nín thở.
Bước Chân Vào Hư Không
Ánh sáng mặt trời tại cực Nam Mặt Trăng không vàng óng như Trái Đất; nó trắng xóa, gay gắt và không có sự che chở của bầu khí quyển. Những bóng râm đen đặc, sâu thẳm cắt ngang mặt đất như những vực thẳm không đáy.
Arion bước ra bục thang. Anh nhìn xuống chân mình. Lớp bụi xám bạc mà robot LUNA-EYE vừa khảo sát đang nằm ngay dưới kia, im lìm và mời gọi. Anh hạ chân trái xuống.
Khi đế ủng chạm vào bề mặt, một cảm giác rung động nhẹ truyền qua chân anh. Không có tiếng động. Không có sức cản. Chỉ có sự mềm mại kỳ lạ của lớp bụi regolith cổ đại.
“Một bước nhỏ cho một kẻ cô độc, nhưng là một cú nhảy vọt cho kẻ cứng đầu,” Arion lẩm bẩm, chế nhạo câu nói nổi tiếng của Neil Armstrong.
“Tôi đã ghi lại khoảnh khắc này, Thuyền trưởng,” tôi nói, giọng có chút xúc động. “Tọa độ: 89.9 độ Nam. Thời gian: 14:45 GMT. Anh chính thức là người đầu tiên trong lịch sử đặt chân lên cực Nam Mặt Trăng.”
Vũ Điệu Trọng Lực Thấp
Arion buông tay khỏi lan can tàu. Ngay lập tức, anh cảm nhận được sự tự do. Với trọng lực chỉ bằng 1/6 Trái Đất ($g \approx 1.62 \text{ m/s}^2$), cơ thể anh nặng gần một trăm kg giờ đây nhẹ bẫng như một chiếc lá.
Anh thử thực hiện một bước nhảy nhỏ. Anh bay bổng lên cao gần hai mét, lơ lửng trong không gian một giây trước khi từ từ rơi xuống. Bụi regolith bắn lên theo hình nan quạt hoàn hảo và rơi xuống ngay lập tức, không có một hạt nào lơ lửng trong không khí.
“Gemini, cảm giác này… nó không giống bất kỳ chuyến bay mô phỏng nào. Tôi cảm thấy như mình đang khiêu vũ với vũ trụ.”
“Đừng quá hưng phấn, Thuyền trưởng. Oxy của anh đang tiêu thụ nhanh hơn bình thường do nhịp tim tăng cao. Hãy tận hưởng, nhưng hãy làm việc.”
Arion quỳ xuống một chân. Anh đưa bàn tay bọc găng chạm vào mặt đất. Lớp bụi mịn đến mức anh cảm thấy nó len lỏi qua các sợi vải cảm ứng. Anh nhìn về phía chân trời. Ở đó, Trái Đất hiện lên như một viên bi xanh lộng lẫy, mong manh và nhỏ bé giữa bóng tối bao la.
“Nhìn kìa, Gemini. Tất cả những gì con người từng yêu, từng ghét, từng tranh giành… đều nằm gọn trong cái đốm xanh kia. Còn ở đây, chỉ có tôi và sự tĩnh lặng vĩnh hằng.”
Sự Tĩnh Lặng Đến Gai Người
Sự tĩnh lặng trên Mặt Trăng không phải là sự im lặng của một căn phòng kín. Đó là một sự vắng bóng hoàn toàn của âm thanh môi trường. Không có tiếng gió thổi, không có tiếng lá cây, không có tiếng côn trùng. Chỉ có tiếng máu chảy trong tai và nhịp tim của chính mình.
Sự tĩnh lặng ấy khiến Arion nhận ra sự cô độc tuyệt đối của mình, nhưng đồng thời cũng là sức mạnh nội tại to lớn. Anh không còn sợ hãi. Anh thấy mình như một phần của cấu trúc vũ trụ này.
Anh đi bộ khoảng 50 mét ra xa tàu Nguyệt Cát, dừng lại bên cạnh một tảng đá bazan lớn đã bị phong hóa bởi hàng tỷ năm bức xạ. Anh rút một thiết bị lấy mẫu thủ công – một chiếc ống nghiệm titan đơn giản.
“Tôi sẽ lấy mẫu vật thủ công đầu tiên. Đây là truyền thống,” Arion nói khi ấn ống nghiệm xuống đất. “LUNA-EYE có thể làm việc này nhanh hơn, nhưng nó không có cảm giác của sự khám phá.”
“Dữ liệu địa chất của anh đang được đồng bộ hóa,” tôi phản hồi. “Mẫu vật này chứa các hạt vi thiên thạch có niên đại khoảng 3.8 tỷ năm. Anh đang cầm trên tay mảnh vỡ của thời gian đấy, Arion.”
Trở Lại “Tổ Ấm” Kim Loại
Sau một giờ thám hiểm, Arion quay trở lại tàu. Khi đứng trước cửa khoang áp suất, anh nhìn lại những dấu chân của mình. Chúng rõ nét, sắc sảo và sẽ tồn tại ở đó hàng triệu năm vì không có gió để xóa nhòa.
“Tôi về đây, Gemini. Đóng cửa và nén áp đi.”
Khi cánh cửa đóng sầm lại và oxy tràn ngập vào khoang, Arion tháo mũ bảo hiểm. Anh ngửi thấy một mùi hương lạ kỳ bám trên bộ đồ.
“Cậu có ngửi thấy gì không, Gemini? Một mùi giống như thuốc súng cháy.”
“Đó là mùi đặc trưng của bụi Mặt Trăng khi tiếp xúc với Oxy, Thuyền trưởng. Một phản ứng hóa học của các khoáng chất bị bẻ gãy bởi gió mặt trời. Đó là mùi vị của chiến thắng.”
Arion mỉm cười, mệt mỏi nhưng mãn nguyện. Anh đã chạm tay vào Mặt Trăng. Anh đã vượt qua sự cố đầu tiên. Giờ đây, con đường đã rộng mở cho những robot như Lunar Scout thâm nhập sâu hơn vào lòng đất để tìm kiếm nguồn sống.
“Được rồi, Gemini. Nghỉ ngơi thế đủ rồi. Hãy đánh thức ‘gã khổng lồ khoan’ của chúng ta dậy. Đã đến lúc tìm nước!”



