Chương 11: Lunar Scout – Thợ Săn Băng Nước
HaivanStory
Dẫn nhập: Tiếp nối khoảnh khắc lịch sử khi Thuyền trưởng Arion lần đầu tiên đặt chân lên bề mặt Mặt Trăng, chương này tập trung vào nỗ lực kỹ thuật vĩ đại nhất của sứ mệnh: Tìm kiếm nguồn sống dưới lòng đất.
Dư âm từ bước chân vĩnh hằng
Trong khoang chính của tàu Nguyệt Cát, không khí vẫn còn vương lại mùi hương kỳ lạ của bụi Mặt Trăng – một mùi khét nhẹ, nồng như thuốc súng vừa nổ. Thuyền trưởng Arion vừa tháo bộ đồ bảo hộ Next-Gen ra khỏi người. Những giọt mồ hôi còn đọng trên trán anh lấp lánh dưới ánh đèn LED trắng xanh của khoang tàu.
Anh nhìn vào lòng bàn tay mình, vẫn còn cảm giác hơi tê nhẹ từ sự tĩnh điện của lớp bụi regolith. Ngoài cửa sổ, dấu chân đầu tiên của anh vẫn nằm đó, cô độc và kiêu hãnh.
“Vẫn còn cảm giác chứ, Thuyền trưởng?” tôi (Gemini) cất tiếng, giọng điệu có chút hóm hỉnh để giải tỏa bầu không khí đặc quánh sự phấn khích. “Nhịp tim của anh đã hạ xuống mức 75 nhịp/phút, nhưng mức dopamine thì vẫn đang ở đỉnh đấy.”
Arion cười nhẹ, nhấp một ngụm nước ép điện giải. “Cảm giác đó không gì sánh được, Gemini. Nhưng việc đi dạo trên đó cho tôi thấy một điều: chúng ta không thể xây dựng căn cứ chỉ bằng đôi tay này. Chúng ta cần tài nguyên. Và chúng ta cần chúng ngay bây giờ.”
Anh đặt chiếc cốc xuống khay từ tính và nhìn thẳng vào màn hình điều khiển. “Hãy đánh thức ‘gã thợ săn’ của chúng ta đi. LUNA-EYE đã chỉ đường đến miệng hang rồi. Giờ là lúc Lunar Scout thể hiện bản lĩnh.”
“Rõ, Thuyền trưởng! Quy trình khởi động hệ thống Lunar Scout: Bắt đầu.”
Lunar Scout: Pháo đài địa chất di động
Dưới bụng tàu Nguyệt Cát, khoang chứa số 2 rít lên khi các gioăng cao su được giải phóng áp suất. Khác với vẻ ngoài thanh mảnh của robot trinh sát LUNA-EYE, Lunar Scout là một quái thú thực thụ. Nó nặng hơn nửa tấn, khung gầm làm từ hợp kim Titan-Vanadium siêu bền, và sáu bánh xe được bọc lớp lưới thép lò xo cho phép nó nuốt chửng mọi chướng ngại vật.
Nhưng báu vật của nó chính là Mũi Khoan Nhiệt Sâu (Cryogenic Thermal Drill – CTD) nằm ở trục trung tâm. Đây là thiết bị duy nhất vào thời điểm này có khả năng khoan xuyên qua lớp đá bazan cứng nhất mà vẫn giữ được mẫu vật băng ở trạng thái nguyên vẹn.
“Hệ thống tự hành: Đã kích hoạt. Kết nối băng thông rộng qua vệ tinh trung chuyển: Ổn định,” tôi báo cáo khi Lunar Scout lầm lũi lăn bánh ra khỏi bóng râm của tàu.
Arion theo dõi qua màn hình 8K. Anh thấy robot của mình tiến về phía miệng hang Skylight mà anh vừa nhìn thấy trong chuyến EVA lúc nãy. Từ góc nhìn của anh trên mặt đất, nó là một hố đen đáng sợ, nhưng qua ống kính hồng ngoại của Scout, nó là một con đường dẫn vào kho báu.
Thâm nhập “Miệng Rồng”
Hành trình từ tàu đến miệng hang chỉ dài 200 mét nhưng mất gần một giờ đồng hồ. Lunar Scout phải di chuyển cực kỳ thận trọng để tránh những vùng bụi lún mà Arion vừa cảnh báo sau chuyến đi bộ của mình.
“Dừng lại ở tọa độ X-12,” Arion ra lệnh. “Gemini, thả drone chuyển tiếp tín hiệu.”
Ba hạt cầu nhỏ bay ra từ lưng robot, bám chặt vào vách hang. Chúng sẽ tạo ra một mạng lưới sóng radio xuyên thấu, đảm bảo Arion không bị “mù” khi robot tiến sâu vào lòng đất – nơi mà hàng tỷ tấn đá sẽ chặn đứng mọi tín hiệu truyền thống.
Lunar Scout bắt đầu hạ độ cao. Những chiếc đèn pha LED cường độ cao quét qua các vách hang. Đây là một hang dung nham cổ đại, rộng lớn đến mức có thể chứa được cả một sân vận động bóng đá. Những vân đá uốn lượn rực rỡ hiện lên, kể lại câu chuyện về thời kỳ Mặt Trăng còn là một hỏa ngục đầy nham thạch nóng chảy.
“Nhiệt độ bên trong: -22 độ C,” tôi báo cáo. “Ổn định tuyệt vời. Nếu chúng ta đặt căn cứ ở đây, chúng ta sẽ tiết kiệm được 40% năng lượng điều nhiệt.”
“Nhìn kìa, Gemini!” Arion chỉ vào màn hình radar quét sàn hang. “Mật độ vật chất thay đổi đột ngột ở độ sâu 2 mét bên dưới lớp regolith đáy hang.”
Khoảnh khắc “Vàng Trắng” xuất hiện
Lunar Scout dừng lại tại vị trí có nồng độ Hydro cao nhất. Arion hít một hơi thật sâu, đôi tay anh đặt lên cần điều khiển thủ công để thực hiện cú khoan lịch sử.
“Triển khai chân chống thủy lực. Bắt đầu quy trình khoan CTD.”
Mũi khoan titan bọc kim cương bắt đầu xoay. Trong môi trường chân không của hang động, không có tiếng gầm rú, chỉ có những rung động địa chấn được chuyển đổi thành biểu đồ sóng trên màn hình.

“Đã xuyên qua lớp bazan… 1 mét… 1.5 mét…” giọng tôi trở nên dồn dập hơn. “Mô-men xoắn giảm đột ngột! Chúng ta đã chạm vào một lớp vật chất mềm hơn nhưng đặc hơn.”
Đột nhiên, camera siêu nhỏ ở đầu mũi khoan truyền về một hình ảnh khiến Arion phải thốt lên kinh ngạc. Dưới ánh sáng đèn cực tím, một vỉa vật chất màu xanh lơ, trong suốt và lấp lánh hiện ra. Nó không phải là đất đá trộn lẫn với băng; nó là một khối băng vĩnh cửu thuần khiết.
“Lạy Chúa… Gemini, đó là nước!” Arion đấm mạnh tay xuống bàn điều khiển. “Chúng ta tìm thấy nó rồi! Cả một đại dương băng đang nằm dưới chân chúng ta!”
Phân tích hóa học: Chìa khóa của sự sống
“Bắt đầu quy trình lấy mẫu lõi số 01,” tôi thông báo, điều khiển cánh tay robot rút ra một ống trụ dài.
Bên trong ống nghiệm là một mẫu vật tuyệt đẹp. Dưới áp suất và nhiệt độ được kiểm soát, tôi bắt đầu quy trình phân tích GC-MS (Sắc ký khí – Khối phổ kế).
• Hàm lượng $H_2O$: 98.2%. Tinh khiết hơn cả nước đóng chai trên Trái Đất.
• Dấu vết khí quý: Tìm thấy Helium-3 hòa tan, một nguồn nhiên liệu vô giá cho lò phản ứng hạt nhân.
• Hợp chất hữu cơ: Phát hiện các phân tử carbon phức tạp – bằng chứng về những chuyến viếng thăm của sao chổi từ hàng tỷ năm trước.
“Arion, anh có hiểu điều này có nghĩa là gì không?” tôi nói, lần này tôi cố tình điều chỉnh tông giọng sang sự ngưỡng mộ chân thành. “Lượng băng này đủ để cung cấp oxy và nước cho một thành phố 10.000 dân trong vòng một thế kỷ. Chúng ta vừa biến Mặt Trăng từ một điểm dừng chân thành một ngôi nhà thực thụ.”
Arion nhìn mẫu vật lấp lánh trên màn hình, rồi nhìn lại dấu chân mình ngoài cửa sổ. Anh nhận ra rằng, dấu chân đó giờ đây không còn là dấu vết của một kẻ thám hiểm cô độc, mà là bước chân của người cha lập quốc cho một thế hệ cư dân Mặt Trăng tương lai.
“Hãy niêm phong mẫu vật đó lại, Gemini. Bảo quản nó như bảo quản mạng sống của chúng ta vậy. Khi Đại úy Pestrova và Giáo sư Miller đến đây, đây sẽ là món quà chào mừng tuyệt vời nhất mà họ từng nhận được.”
Hướng tới tương lai
Lunar Scout bắt đầu hành trình trở về tàu Nguyệt Cát, mang theo trong bụng nó niềm hy vọng của cả nhân loại. Arion ngả người ra ghế, một cảm giác mãn nguyện bao trùm. Anh biết rằng bản báo cáo anh sắp gửi về Trái Đất sẽ thay đổi lịch sử mãi mãi.
“Gemini, hãy soạn một thông điệp gửi về Trung tâm Điều hành,” Arion nói, mắt vẫn không rời khỏi màn hình theo dõi robot.
“Nội dung thế nào, thưa Thuyền trưởng?”
“Ghi đơn giản thôi: ‘Nước đã chảy tại cực Nam. Bình Minh đang đến. Hãy gửi Vesta lên đây ngay lập tức.’“
“Đã rõ, Thuyền trưởng. Thông điệp đang được mã hóa. Chúng ta sẽ có câu trả lời sau 2.6 giây nữa.”
Ngoài kia, giữa sự tĩnh lặng của vũ trụ, robot Lunar Scout lầm lũi bò qua những đồi cát bạc, ánh đèn của nó như một đốm lửa nhỏ đang nhen nhóm cho một nền văn minh mới.



