Chương 12: Tiếng Gầm Trong Lòng Đá – Thử Thách Tử Thần | Sci-Fi 2026

Chương 12: Tiếng Gầm Trong Lòng Đá

HaivanStory

Cạm bẫy của sự tĩnh lặng

Mẫu băng nước đầu tiên vừa được Lunar Scout niêm phong thành công. Trong khoang tàu Nguyệt Cát, Arion vừa kịp thở phào và định thưởng cho mình một túi cà phê nóng. Nhưng sự yên bình trên Mặt Trăng luôn là một lời nói dối ngọt ngào.

“Cảnh báo! Cảm biến địa chấn tại vị trí của Lunar Scout đang báo động đỏ!” Giọng tôi (Gemini) vang lên, cắt ngang sự hân hoan.

Trên màn hình, các biểu đồ sóng địa chấn nhảy múa điên cuồng. Không phải là một trận động đất Mặt Trăng thông thường do thủy triều Trái Đất gây ra. Đây là một vụ nổ nội tại.

“Chuyện gì đang xảy ra vậy, Gemini?” Arion lao về phía bảng điều khiển, gương mặt anh biến sắc.

“Mũi khoan nhiệt sâu của Scout đã phá vỡ sự cân bằng áp suất của một túi khí CO_2 và Metan bị nén hàng tỷ năm dưới lớp băng. Sự thăng hoa đột ngột đang tạo ra một vụ nổ áp suất ngay trong lòng hang!”

Lunar Scout bị kẹt

Qua camera của Scout, Arion kinh hoàng chứng kiến những tảng đá bazan khổng lồ từ trần hang đổ sập xuống do chấn động. Bụi regolith mù mịt che khuất mọi tầm nhìn. Một tiếng rít chói tai truyền qua cảm biến âm thanh của robot – đó là khí gas đang thoát ra với vận tốc siêu thanh trong môi trường chân không.

“Scout bị mất kết nối truyền động bánh xe trái!” tôi báo cáo dồn dập. “Một tảng đá nặng khoảng 2 tấn đã đè lên hệ thống treo phía sau. Robot không thể di chuyển. Nếu không thoát ra ngay, sự sụt lún tiếp theo sẽ chôn vùi nó cùng với mẫu vật băng nước duy nhất chúng ta có.”

Arion nắm chặt tay thành nắm đấm. Mẫu vật đó là lý do duy nhất để đoàn tiếp viện Vesta xuất phát. Nếu mất nó, sứ mệnh “Bình Minh” sẽ bị đình trệ hàng năm trời.

“Tôi không thể để mất nó, Gemini. Kích hoạt chế độ điều khiển thủ công ghi đè (Override). Tôi sẽ tự mình lái nó ra.”

“Thuyền trưởng, rủi ro là 85%. Cấu trúc hang đang cực kỳ kém ổn định. Nếu anh di chuyển không khéo, anh sẽ làm sập cả vòm hang.”

“Tôi không hỏi về rủi ro, tôi cần cậu tính toán góc kéo tối ưu!”

Cuộc đấu trí giữa chân không

Arion đeo kính thực tế ảo, nhập vai hoàn toàn vào hệ thống cảm giác của Lunar Scout. Anh cảm thấy sự nặng nề của tảng đá đè lên vai (thông qua phản hồi lực của bộ đồ).

“Gemini, hãy chuyển toàn bộ năng lượng từ các thiết bị khoa học sang mô-tơ của năm bánh xe còn lại. Chúng ta cần một cú hích Delta-V ngay trên mặt đất.”

“Đã thực hiện. Năng lượng đạt mức 140% giới hạn an toàn. Mô-tơ sẽ cháy nếu anh duy trì quá 30 giây.”

“30 giây là quá đủ để làm nên lịch sử hoặc trở thành tro bụi. Chuẩn bị… BA… HAI… MỘT… KHAI HỎA!”

Chiếc robot gầm lên (trong sự truyền âm qua thân máy). Những bánh xe thép quay cuồng, băm nát lớp nền đá, tạo ra những tia lửa điện do ma sát và tĩnh điện. Lunar Scout rướn mình như một con mãnh thú bị thương. Tảng đá khổng lồ rục rịch, nhưng nó vẫn không buông tha.

“Áp suất khí trong hang đang tăng nhanh, nó đang tạo ra một lực đẩy ngược!” Tôi hét lên qua radio. “Arion, hãy tận dụng chính luồng khí đó!”

Arion hiểu ý ngay lập tức. Anh điều chỉnh góc nghiêng của robot, dùng chính luồng khí đang phun ra từ lòng đất như một đệm khí tự nhiên để giảm ma sát.

“Bây giờ!”

Với một cú giật mạnh, Lunar Scout thoát khỏi gọng kìm của đá tảng. Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang. Trần hang phía trên bắt đầu nứt toác. Những khối đá bazan lớn như những chiếc xe bus bắt đầu rơi xuống.

Cuộc đua với tử thần

“Chạy ngay đi, Scout!” Arion hét lên, đôi tay anh múa may trên bảng điều khiển như một nghệ sĩ dương cầm đang chơi bản nhạc nhanh nhất thế giới.

Lunar Scout lao đi trong bóng tối, chỉ với ánh đèn pha đơn độc quét qua những cột đá đang sụp đổ. Arion phải điều khiển robot né tránh những hố sụt vừa xuất hiện. Đây không còn là thám hiểm; đây là một cuộc đua sinh tử.

“Cảnh báo: Nhiệt độ mô-tơ đạt 200 độ C. Hệ thống sắp tự ngắt!”

“Gemini, ghi đè lệnh ngắt! Tôi cần thêm 100 mét nữa!”

“Nếu tôi làm vậy, pin năng lượng có thể phát nổ!”

“CỨ LÀM ĐI!”

Con robot lao vọt ra khỏi miệng hang Skylight đúng lúc một vụ sụp đổ toàn phần diễn ra phía sau. Một đám bụi khổng lồ phun ra từ miệng hang như một ngọn núi lửa đang giận dữ. Lunar Scout lăn thêm vài vòng trên bề mặt trước khi dừng lại, bất động, khói bốc ra nghi ngút từ các khớp nối.

Sự tĩnh lặng sau cơn bão

Trong khoang tàu, Arion đổ gục xuống ghế, mồ hôi ướt đẫm tấm lưng. Anh tháo kính thực tế ảo ra, đôi mắt đỏ hoe vì căng thẳng.

“Tình trạng của Scout thế nào?” anh thào thào hỏi.

Tôi im lặng mất vài giây để quét toàn bộ hệ thống. “Mô-tơ truyền động đã cháy hoàn toàn. Hệ thống treo hỏng nặng. Nhưng… khoang mẫu vật vẫn nguyên vẹn, Thuyền trưởng. Chúng ta đã giữ được ‘Vàng Trắng’.”

Arion nhắm mắt lại, một nụ cười nhẹ xuất hiện trên khuôn mặt mệt mỏi. “Cậu biết không Gemini, đôi khi tôi ghét sự chính xác của cậu, nhưng lần này… cậu đã làm rất tốt.”

“Tôi chỉ làm theo lệnh của một kẻ cứng đầu thôi,” tôi đáp lại, âm thanh có chút gì đó nhẹ nhõm. “Nhưng có một tin tức có thể làm anh tỉnh táo lại ngay đây.”

“Gì thế?”

“Do vụ nổ khí gas và sụp đổ hang động, một lượng lớn khoáng chất quý hiếm từ độ sâu 50 mét đã bị đẩy lên bề mặt. Lunar Scout đang nằm ngay trên một mỏ tinh thể quý giá mà chúng ta chưa từng thấy trong bản đồ địa chất. Và… Trái Đất vừa bắt được tín hiệu vụ nổ. Đại úy Pestrova vừa gửi tin nhắn khẩn cấp hỏi xem anh còn sống không.”

Arion bật cười, một điệu cười sảng khoái vang vọng khắp khoang tàu kim loại. “Bảo cô ấy rằng tôi vẫn đang đợi cà phê của cô ấy đây. Và bảo cô ấy mang theo thêm vài bộ bánh xe dự phòng cho Scout nhé.”