Chương 13: Giấc Mơ Luyện Kim – Thử Thách Điện Phân Nước Thất Bại | Sci-Fi

Chương 13: Giấc Mơ Luyện Kim

HaivanStory

Tham vọng của kẻ tiên phong

Sau khi thoát khỏi vụ sập hang ngoạn mục ở chương trước, mẫu băng nước quý giá giờ đây đang nằm trong khoang thí nghiệm của tàu Nguyệt Cát. Arion nhìn khối băng lấp lánh qua lớp kính bảo vệ, trong lòng anh bùng lên một sự thôi thúc mãnh liệt.

Chỉ còn 36 giờ nữa là tàu Vesta sẽ đến. Arion muốn tạo ra một bất ngờ. Anh muốn khi Đại úy Pestrova bước vào tàu, cô sẽ được chào đón bằng bầu không khí trong lành được chiết xuất trực tiếp từ lòng đất Mặt Trăng, thay vì thứ không khí tái chế nồng mùi máy móc hiện tại.

“Gemini, chúng ta có đủ thiết bị để thiết lập một buồng điện phân tạm thời không?” Arion hỏi, mắt anh rực sáng.

“Về lý thuyết, Thuyền trưởng, tàu Nguyệt Cát có module phân tích hóa học,” tôi (Gemini) trả lời với sự thận trọng đặc trưng. “Nhưng nó được thiết kế để kiểm tra mẫu vật, không phải để sản xuất quy mô công nghiệp. Hệ thống điện cực của chúng ta không chịu được cường độ dòng điện lớn liên tục.”

“Chỉ cần một ít thôi, Gemini. Đủ để làm đầy một bình oxy dự phòng và cho tôi nếm thử một ngụm nước cất Mặt Trăng đầu tiên. Hãy coi như đây là một thí nghiệm tiền trạm cho Giáo sư Miller.”

Quá trình “Luyện Kim” bắt đầu

Arion bắt đầu tháo dỡ các linh kiện từ robot Lunar Scout vừa bị hỏng. Anh tận dụng các tấm pin mặt trời dự phòng và bộ điều khiển dòng điện từ hệ thống sưởi. Dưới sự hướng dẫn của tôi, một hệ thống điện phân thủ công được hình thành ngay giữa khoang thí nghiệm.

Băng nước được làm tan chảy dưới áp suất kiểm soát. Dòng nước lỏng đầu tiên của Mặt Trăng chảy vào bình điện phân. Nó trong vắt, nhưng chứa đựng sức mạnh tiềm tàng của hai nguyên tố cơ bản nhất vũ trụ.

Phương trình điện phân nước:

“Bắt đầu cấp điện,” Arion nhấn nút.

Những bong bóng nhỏ bắt đầu bám vào các cực điện bằng bạch kim. Một cảm giác phấn khích tột độ bao trùm. “Nhìn kìa Gemini! Nó đang hoạt động! Chúng ta đang làm ra không khí từ đá!”

Cái bẫy của những tạp chất ẩn giấu

Nhưng niềm vui của Arion chỉ kéo dài được chưa đầy mười phút. Các cảm biến quang phổ đột ngột nhảy loạn xạ.

“Cảnh báo!” Tôi hét lên qua loa thông báo. “Nồng độ khí trong bình thu nhận không đạt chuẩn tinh khiết. Phát hiện sự hiện diện mạnh mẽ của Amoniac (NH_3)Hydrogen Sulfide (H_2S)!”

“Cái gì? Tôi tưởng mẫu băng đã được lọc rồi?” Arion hốt hoảng nhìn vào dòng nước đang bắt đầu chuyển sang màu đục nhẹ.

“Thuyền trưởng, băng nước ở cực Nam không chỉ có H_2O. Nó đã bị nhiễm các hợp chất dễ bay hơi từ các vụ va chạm sao chổi hàng tỷ năm trước. Hệ thống lọc thô của tàu Nguyệt Cát không thể tách được các tạp chất này ở cấp độ phân tử trong môi trường áp suất thấp.”

Đột nhiên, một tiếng xoẹt chói tai vang lên. Một tia lửa điện phóng ra từ bộ điều khiển dòng điện tự chế.

“Dòng điện tăng vọt! Sự tích tụ khí Hydro đang vượt mức kiểm soát!” tôi báo cáo dồn dập. “Nhiệt độ tại điện cực dương đạt mức $450 độ C. Chúng ta có nguy cơ xảy ra một vụ nổ nhiệt nhôm nếu lớp vỏ bình bị nóng chảy!”

Ranh giới của thảm họa

Khói bắt đầu bốc lên, mang theo mùi trứng thối nồng nặc của lưu huỳnh. Arion lao về phía bảng điều khiển để ngắt điện, nhưng nút bấm đã bị kẹt do nhiệt độ cao làm chảy lớp vỏ nhựa.

“Gemini, xả khí khoang thí nghiệm ngay!” Arion hét lên, tay anh vớ lấy chiếc bình chữa cháy bọt.

“Nếu tôi xả khí, chúng ta sẽ mất toàn bộ lượng Oxy dự trữ của tàu trong khoang này!”

“LÀM ĐI! NẾU KHÔNG TÀU SẼ NỔ!”

Tiếng rít của không khí bị hút ra ngoài không gian vang lên chói tai. Toàn bộ nỗ lực của Arion trong những giờ qua biến mất vào hư không chỉ trong một tích tắc. Khoang thí nghiệm trở nên trống rỗng, lạnh lẽo và đầy những mảnh vỡ của sự thất bại.

Bài học về sự khiêm nhường

Arion đứng lặng người trong khoang tàu vừa được tái lập áp suất. Anh nhìn đống đổ nát của bộ máy điện phân tự chế. Những vết cháy sém trên sàn tàu như một lời nhắc nhở cay nghiệt về sự ngạo mạn.

“Tôi xin lỗi, Gemini,” Arion nói khẽ, giọng anh lạc đi. “Tôi đã quá nóng vội.”

“Đó là bản năng của một người khám phá, Thuyền trưởng,” tôi đáp lại, cố gắng làm dịu đi sự căng thẳng. “Nhưng Mặt Trăng không phải là một phòng thí nghiệm ở đại học. Mọi sai sót nhỏ nhất ở đây đều có thể dẫn đến cái chết. Băng nước là một kho báu, nhưng nó là một kho báu thô. Chúng ta cần những ‘người thợ kim hoàn’ thực thụ.”

Arion ngồi bệt xuống sàn, tay ôm lấy đầu. “Cô ấy sẽ cười nhạo tôi khi thấy cảnh này. Pestrova… cô ấy sẽ thấy một căn cứ bừa bãi và một vị Thuyền trưởng suýt nữa tự làm nổ tung mình.”

“Ngược lại, tôi nghĩ cô ấy sẽ tôn trọng anh hơn vì anh đã dám thử,” tôi nói. “Và quan trọng nhất, giờ đây anh đã có một câu trả lời thực tế cho Giáo sư Miller về lý do tại sao chúng ta cần hệ thống điện phân màng trao đổi proton cường độ cao mà ông ấy đang mang theo trên tàu Vesta.”

Arion nhìn ra cửa sổ, nơi tàu Vesta giờ đây đã hiện rõ như một ngôi sao đang di chuyển nhanh trên bầu trời. Anh cảm thấy một sự nhẹ nhõm kỳ lạ. Thất bại này không làm anh nản chí, mà nó khiến anh hiểu rằng: Để làm chủ Mặt Trăng, sự dũng cảm là chưa đủ. Anh cần sự hiệp lực, cần tri thức chuyên sâu và cần một đội ngũ.

“Dọn dẹp thôi, Gemini. Hãy chuẩn bị bãi đáp cho thật tốt. Lần này chúng ta sẽ làm đúng quy trình. Để các chuyên gia làm việc của họ.”