Chương 14: Cơn Chấn Động Toàn Cầu Và Con Tàu Vesta
HaivanStory
1.3 Giây Thay Đổi Lịch Sử
Thông điệp từ tàu Nguyệt Cát chỉ mất 1.3 giây để vượt qua khoảng không đen ngòm, nhưng nó đã làm đảo lộn cuộc sống của 8 tỷ người ngay khi đáp xuống Trung tâm Điều hành Mặt đất (LCC). Hình ảnh khối băng xanh ngắt và báo cáo về trữ lượng nước khổng lồ tại cực Nam không chỉ là một tin tức khoa học – nó là một phát súng lệnh khởi đầu cho kỷ nguyên di cư của nhân loại.
Tại Quảng trường Thời đại, trên các màn hình LED khổng lồ của Tokyo, London và cả những quán cà phê nhỏ ở Sài Gòn, hình ảnh Thuyền trưởng Arion trong bộ đồ vũ trụ trắng xóa đứng cạnh robot Lunar Scout được phát đi lặp lại. Các thị trường chứng khoán chao đảo; cổ phiếu của các tập đoàn khai thác không gian và năng lượng sạch tăng kịch trần.
“Chúng ta không còn đi thám hiểm nữa,” vị Tổng giám đốc Cơ quan Không gian Quốc tế tuyên bố trong cuộc họp báo khẩn cấp. “Chúng ta đang đi xây tổ ấm.”
Đại Bản Doanh Của Những Giấc Mơ: Kennedy Space Center
Tại Mũi Canaveral, không khí không chỉ là nhộn nhịp, nó là một sự hối hả đến nghẹt thở. Hàng nghìn kỹ sư, chuyên gia hậu cần và các nhà khoa học làm việc xuyên đêm dưới ánh đèn cao áp. Sứ mệnh Vesta – vốn được dự kiến phải mất 2 năm chuẩn bị – nay đã được đẩy nhanh tiến độ với một nỗ lực phi thường của toàn nhân loại.
Con tàu Vesta nằm kiêu hãnh trên bệ phóng 39A. Nó là một kỳ quan cơ khí, cao hơn 120 mét, lấp lánh dưới ánh nắng mặt trời Florida. Không giống như con tàu Nguyệt Cát nhỏ gọn của Arion, Vesta mang theo “cả một thế giới” trong bụng: các module in 3D khổng lồ, hệ thống thủy canh khép kín, và đặc biệt là lò phản ứng hạt nhân thế hệ mới.
“Đại úy, cô có 15 phút trước khi vào khoang lái,” một trợ lý thông báo.
Đại úy Pestrova đứng ở ban công tầng 5 của tháp dịch vụ, mắt nhìn về phía đường chân trời nơi Đại Tây Dương đang rì rào sóng vỗ. Cô mặc bộ đồ bay màu xanh thẫm, mái tóc hạt dẻ được búi chặt dưới lớp lưới bảo hộ. Gương mặt cô thanh tú nhưng ánh mắt lại sắc lạnh như lưỡi dao thép.
“Mọi thứ đã sẵn sàng chưa?” cô hỏi, giọng nói không hề có một chút run rẩy của sự lo lắng.
“Hệ thống điều khiển bay đã đồng bộ với AI Gemini trên tàu Nguyệt Cát. Hàng hóa đã niêm phong. Giáo sư Miller cũng đã ổn định trong khoang sinh học.”
Pestrova khẽ gật đầu. Cô biết Arion đang đợi. Cô đã đọc báo cáo về sự cố điện phân nước thất bại của anh và khẽ nhếch môi. “Anh chàng lãng tử này vẫn cứ thích làm mọi thứ theo cách khó khăn nhất,” cô thầm nghĩ.
Giáo Sư Miller Và “Chiếc Hộp Pandora” Xanh
Trong khi đó, ở tầng thấp hơn của con tàu, Giáo sư Miller đang lúi húi kiểm tra lại hàng chục chiếc hộp kim loại được thiết kế đặc biệt. Khác với vẻ quân đội nghiêm chỉnh của Pestrova, Miller trông giống một người làm vườn vừa lạc vào một bộ phim giả tưởng.
“Nhẹ tay thôi! Đó là rễ của những cây sồi tương lai đấy!” Miller hét lên với một kỹ sư robot đang vận chuyển thùng hàng.
Trong tay ông là những mầm sống đầu tiên sẽ rời bỏ Trái Đất: hạt giống cây cải mầm, tảo xoắn Spirulina, và thậm chí là phôi của một số loài côn trùng có lợi để thiết lập hệ sinh thái. Miller không nhìn Mặt Trăng như một mỏ khoáng sản; ông nhìn nó như một mảnh đất trống đang đợi bàn tay người gieo hạt.
“Arion đã tìm thấy nước,” Miller lẩm bẩm với nụ cười hiền hậu. “Giờ chúng ta chỉ cần mang cho anh ấy một chút màu xanh nữa thôi.”
20 Phút Cuối Cùng: Go/No-Go
Trung tâm điều khiển vang lên những báo cáo dồn dập. Đây là thời khắc kịch tính nhất của bất kỳ sứ mệnh không gian nào.
“Truyền động lực đẩy: GO.”
“Hệ thống ổn định quỹ đạo: GO.”
“Hỗ trợ sinh mạng: GO.”
“Chỉ huy Pestrova: GO.”
Pestrova và Miller đã yên vị trong ghế giảm chấn. Tiếng động cơ servo rít lên khi khoang lái đóng lại, cách ly họ với thế giới bên ngoài. Lúc này, trên khắp hành tinh, hàng tỷ người đang nín thở dõi theo màn hình. Các trường học tạm dừng giờ học, các văn phòng ngừng làm việc. Tất cả đều hướng về một mục tiêu duy nhất.
Khoảnh Khắc Khai Hỏa
“T trừ 10… 9… 8…”
Tiếng đếm ngược vang lên như nhịp đập của trái tim nhân loại.
“3… 2… 1… KHAI HỎA!”
Dưới chân tên lửa đẩy hạng nặng, một luồng lửa cam rực rỡ bùng lên, kèm theo những đám mây hơi nước khổng lồ bao phủ cả bệ phóng. Mặt đất rung chuyển như một trận động đất 7 độ Richter. Tiếng gầm rú của động cơ không chỉ là tiếng nổ của nhiên liệu hóa học, mà là tiếng gào thét của khát vọng chinh phục.
Động lực học tên lửa:

Con tàu Vesta lừng lững vút lên không trung, xé toạc bầu khí quyển xanh thẳm của Florida. Chỉ trong vài phút, những dải mây trắng đã nằm dưới chân họ. Bầu trời chuyển từ xanh nhạt sang xanh đậm, rồi đen kịt với những vì sao lấp lánh.
Phía Trước Là Bầu Trời
Trong khoang lái, Pestrova cảm nhận được áp lực G-force đè nặng lên lồng ngực. Cô hít thở đều, mắt không rời khỏi bảng thông số điều hướng. Khi tên lửa đẩy tầng một tách ra, một sự tĩnh lặng đột ngột bao trùm – họ đã vào đến quỹ đạo thấp.
“Trạm điều hành, đây là Vesta,” Pestrova lên tiếng, giọng cô vang lên trong trẻo trong khoang tàu. “Chúng tôi đã vào quỹ đạo an toàn. Hệ thống đẩy hạt nhân đang chuẩn bị kích hoạt để thực hiện cú hích TLI (Trans-Lunar Injection).”
“Nghe rõ, Vesta. Chúc thượng lộ bình an. Thuyền trưởng Arion đang đợi các bạn.”
Giáo sư Miller, lúc này đã có thể thả lỏng tay khỏi ghế, nhìn ra cửa sổ nhỏ. Trái Đất hiện lên lộng lẫy như một viên ngọc quý. “Tạm biệt mẹ Trái Đất,” ông thầm thì. “Chúng con sẽ mang một phần của mẹ lên đó.”
Ở phía bên kia khoảng không, Arion và Gemini có lẽ đã nhìn thấy vệt sáng của động cơ hạt nhân đang lao về phía họ. Sứ mệnh “Bình Minh” không còn là một cái tên trên giấy tờ; nó là một thực thể đang sống, đang chuyển động và mang theo lời giải cho tương lai của loài người.



