Chương 15: Cú Hạ Cánh Nghẹt Thở Của Tàu Vesta | Sứ Mệnh Selene

Chương 15: Cuộc Hội Ngộ Giữa Các Vì Sao

HaivanStory

Sự tĩnh lặng trên Mặt Trăng chưa bao giờ mang sức nặng lớn đến thế. Thuyền trưởng Arion đứng bên ngoài khoang áp suất của tàu Nguyệt Cát, bộ đồ vũ trụ của anh phản chiếu ánh sáng từ hành tinh xanh xa xôi. Nhưng lần này, anh không nhìn về phía Trái Đất. Ánh mắt anh dán chặt vào khoảng không đen thẳm phía trên đường chân trời lởm chởm của những miệng hố va chạm.

“Gemini, cậu có thấy nó không?” Arion hỏi, giọng anh hơi run vì một thứ cảm xúc khó tả – sự pha trộn giữa niềm hy vọng cháy bỏng và nỗi lo âu của một kẻ đã quá quen với việc cô độc.

“Tôi đã bắt được tín hiệu sơ cấp, Thuyền trưởng,” tôi (Gemini) đáp lại qua hệ thống loa trong mũ bảo hiểm. “Hệ thống radar mảng pha đang khóa mục tiêu. Vesta đã hoàn thành cú đốt động cơ hãm quỹ đạo (LOI – Lunar Orbit Insertion). Ở độ cao 100 km, cô ấy trông giống như một tia chớp hạt nhân trên nền trời đêm.”

Ngôi Sao Mới Trên Bầu Trời Đen

Đúng lúc đó, một đốm sáng nhỏ, rực rỡ và sắc lẹm xuất hiện. Nó không nhấp nháy như những vì sao xa xôi, mà di chuyển với một vận tốc đáng kinh hoàng. Đó là luồng phụt từ động cơ ion-nhiệt hạch của tàu Vesta. Trong bóng tối vĩnh cửu của vũ trụ, con tàu khổng lồ hiện lên như một thanh kiếm ánh sáng đang chém ngang màn đêm.

Arion nín thở. Anh đã ở đây một mình đủ lâu để coi mỗi viên đá là bạn. Giờ đây, một thực thể nhân tạo khổng lồ đang tiến tới, mang theo giọng nói con người, mang theo hơi ấm và cả những kỳ vọng nặng nề của Trái Đất.

“Gemini, hãy phóng to hình ảnh lên kính ngắm của tôi,” Arion ra lệnh.

Ngay lập tức, lớp kính mũ bảo hiểm của anh hiển thị một hình ảnh kỹ thuật số được tăng cường. Tàu Vesta hiện ra với cấu trúc module phức tạp: những cánh tay robot khổng lồ, khoang sinh học của Giáo sư Miller và khoang chỉ huy nơi Đại úy Pestrova đang điều hành. Con tàu lấp lánh như một viên kim cương cơ khí, oai nghiêm và đầy quyền lực.

Cơ học quỹ đạo: Để đi vào quỹ đạo Mặt Trăng từ vận tốc hành trình, Vesta phải thực hiện một cú hích vận tốc ngược chiều để đạt được vận tốc quỹ đạo tròn (v_c):

“Vận tốc đang giảm dần. 1.6 km/s… 1.5 km/s… Vesta đã ổn định quỹ đạo thấp,” tôi thông báo. “Hệ thống liên lạc băng thông rộng đang mở. Sẵn sàng cho cuộc gọi đầu tiên, Thuyền trưởng.”

Bản Giao Hưởng Radio: Khi Hai Thế Giới Chạm Nhau

Tiếng rè rè đặc trưng của nhiễu xạ vô tuyến vang lên trong tai Arion, rồi đột ngột trở nên trong trẻo đến kinh ngạc.

“Tàu Nguyệt Cát, đây là Vesta. Thuyền trưởng Arion, anh có nghe rõ không?”

Đó là giọng của Đại úy Pestrova. Nó không hề có sự mệt mỏi sau chuyến bay dài 48 giờ. Ngược lại, nó đanh thép, lạnh lùng và mang một âm hưởng quyền lực tự nhiên của một người chỉ huy dày dạn kinh nghiệm.

Arion hắng giọng, cố gắng lấy lại vẻ lãng tử thường ngày của mình dù nhịp tim đang đập nhanh hơn bao giờ hết. “Nghe rõ, Vesta. Chào mừng cô đến với vùng ngoại ô của thiên hà. Tôi đã dọn dẹp ‘sân nhà’ và thắp đèn chờ cô rồi đấy, Đại úy.”

“Đừng vội mừng, Arion,” giọng Pestrova vang lên, có chút gì đó như một tiếng cười nhếch mép ẩn giấu. “Tôi vừa xem qua dữ liệu telemetry mà Gemini gửi về. Có vẻ như anh đã kịp biến khoang thí nghiệm thành một bãi phế liệu cháy sém trước khi chúng tôi tới. Anh định làm thịt nướng bằng điện phân nước à?”

Arion khựng lại một giây, liếc nhìn về phía khoang tàu vừa bị anh suýt nữa làm nổ tung ở chương trước. “Đó là… một thí nghiệm thực tế để chuẩn bị dữ liệu cho Giáo sư Miller thôi. Tôi muốn đảm bảo rằng các thiết bị của ông ấy thực sự cần thiết.”

“Tôi là Giáo sư Miller đây, Arion!” Một giọng nói già nua nhưng hào hứng xen vào. “Đừng lo về vết cháy, cậu trai! Sự nhiệt huyết đó chính là thứ chúng ta cần. Nhưng hãy để việc lọc Amoniac lại cho tôi. Nếu cậu còn sống đến lúc tôi hạ cánh, tôi sẽ tặng cậu một bó cải mầm tươi rói!”

Arion bật cười. Sự cô độc bao ngày qua dường như tan biến chỉ trong vài câu nói. “Tôi sẽ đợi cải mầm của ông, Giáo sư. Nhưng hiện tại, hãy tập trung vào bãi đáp. Khu vực này có một chút biến động địa chất không lường trước được.”

Kịch Tính: Mascon Và Cú Rơi Tự Do

“Bắt đầu quy trình hạ cánh tách tầng,” Pestrova ra lệnh, giọng cô ngay lập tức trở lại trạng thái chiến đấu. “Vesta-1 tách khỏi module quỹ đạo. Kích hoạt động cơ đẩy hãm. Tọa độ mục tiêu: Bãi đáp Alpha (do Arion thiết lập).”

Màn hình của Arion hiển thị tàu Vesta đang bắt đầu chúi mũi xuống, luồng lửa từ động cơ bùng lên mạnh mẽ để hãm vận tốc rơi. Nhưng đột nhiên, một tiếng báo động đỏ rực vang lên trên bảng điều khiển của cả hai con tàu.

“Cảnh báo!” Tôi (Gemini) hét lên. “Phát hiện dị thường trọng lực cục bộ! Chúng ta đang đi ngang qua một Mascon (khối tập trung mật độ cao) chưa được lập bản đồ dưới bề mặt!”

Mascon là những khối vật chất siêu đặc nằm dưới lòng đất Mặt Trăng, chúng tạo ra những túi trọng lực mạnh hơn bình thường, có thể kéo lệch quỹ đạo của bất kỳ vật thể nào đang bay thấp.

“Mất kiểm soát cao độ!” Pestrova quát lớn qua radio. Tiếng gầm của động cơ Vesta trở nên hỗn loạn. “Lực kéo tăng thêm 0.5G. Chúng tôi đang bị hút xuống quá nhanh! Arion, dữ liệu định vị của anh có sai số!”

“Không phải sai số, là Mascon!” Arion lao vào khoang điều khiển của Nguyệt Cát, tay điều khiển các cảm biến quét bề mặt. “Pestrova, cô phải bù góc nghiêng sang phải 12 độ ngay lập tức! Nếu không cô sẽ đâm sầm vào vách hang dung nham!”

“Hệ thống tự động đang bị quá tải bởi nhiễu loạn trọng lực!” Pestrova phản hồi, lần đầu tiên Arion nghe thấy một chút căng thẳng trong giọng nói của cô. “Tôi phải chuyển sang điều khiển bằng tay. Gemini, đồng bộ hóa dữ liệu radar từ Nguyệt Cát sang Vesta!”

Phối Hợp Giữa Sự Sống Và Cái Chết

Trong những giây phút nghẹt thở, Arion không còn là một kẻ lãng tử ham chơi. Anh trở thành “đôi mắt” mặt đất cho Pestrova. Anh sử dụng hệ thống laser của Nguyệt Cát để đánh dấu một đường bay an toàn qua vùng nhiễu loạn.

“Pestrova, nghe tôi! Đừng nhìn vào đồng hồ cao độ, nó đang bị nhiễu. Hãy nhìn vào tia laser xanh tôi đang chiếu lên đỉnh hang. Giữ mũi tàu hướng vào đó!”

“Đã thấy laser!” Pestrova hét lên. “Khai hỏa động cơ điều hướng RCS (Reaction Control System) mảng bên. Đẩy mức 100%!”

Luồng lửa từ các động cơ nhỏ trên sườn tàu Vesta phun ra rực rỡ, đẩy con tàu khổng lồ nghiêng đi một góc ngoạn mục. Nó chỉ còn cách vách đá sắc nhọn của miệng hang vài chục mét – một khoảng cách cực kỳ nguy hiểm trong không gian.

“Tốt lắm! Cô đã thoát khỏi vùng Mascon,” Arion thở phào, nhưng mắt anh vẫn dán chặt vào màn hình. “Vận tốc rơi vẫn còn hơi cao. Hãy dùng động cơ chính để hãm lần cuối.”

“Đang thực hiện. 200 mét… 100 mét… 50 mét…” Giọng Pestrova dần lấy lại sự điềm tĩnh, dù tiếng thở dốc của cô vẫn lọt qua radio.

Ánh Bình Minh Thực Sự

Mười giây cuối cùng trôi qua như mười thế kỷ. Con tàu Vesta khổng lồ, che lấp cả ánh sáng từ Trái Đất, từ từ hạ xuống. Những chiếc chân thủy lực khổng lồ xòe ra như những chiếc càng của một sinh vật ngoài hành tinh.

Luồng bụi regolith bùng lên như một cơn sóng thần màu xám, nuốt chửng cả tàu Nguyệt Cát và Arion trong bóng tối mù mịt. Arion cảm nhận được sự rung chấn dữ dội dưới chân mình. Một tiếng ầm trầm đục – âm thanh duy nhất truyền qua mặt đất – báo hiệu rằng Vesta đã tiếp đất thành công.

Cơn bão bụi dần lắng xuống. Dưới ánh sáng vàng nhạt từ các đèn tín hiệu mà Arion đã dày công lắp đặt, tàu Vesta đứng đó, oai nghiêm và sừng sững bên cạnh tàu Nguyệt Cát bé nhỏ. Hai con tàu, đại diện cho hai giai đoạn của lịch sử thám hiểm, giờ đây đã hội quân.

Tĩnh lặng lại bao trùm, nhưng lần này là một sự tĩnh lặng của sự chiến thắng.

“Bãi đáp Alpha… đã hạ cánh an toàn,” Pestrova nói qua radio, giọng cô có chút khàn đi nhưng rõ ràng là một sự nhẹ nhõm vô hạn. “Thuyền trưởng Arion, cảm ơn vì tia laser đó. Anh… làm việc cũng không tệ như tôi tưởng.”

Arion tựa lưng vào ghế chỉ huy, nụ cười rạng rỡ nở trên môi. “Cô cũng vậy, Đại úy. Hạ cánh thủ công qua một Mascon… đó là một huyền thoại đấy. Giờ thì, cô và Giáo sư Miller định ra ngoài chào hỏi chứ? Hay tôi phải sang tận nơi để nhận bó cải mầm của mình?”

“Chờ đó, Thuyền trưởng,” Pestrova đáp, và lần này Arion chắc chắn cô đã mỉm cười. “Chúng tôi có rất nhiều chuyện để nói về cái vết cháy trên sàn tàu của anh.”