Chương 16: Đại Úy Pestrova – Đóa Hồng Thép | Cuộc Hội Ngộ Lịch Sử

Chương 16: Đại Úy Pestrova – Đóa Hồng Thép

Làn khói trắng giữa sa mạc xám

Sau cú hạ cánh nghẹt thở qua vùng dị thường trọng lực Mascon, tàu Vesta nằm lừng lững trên bề mặt Mặt Trăng như một tòa tháp kim loại vươn thẳng lên bầu trời đen thẳm. Luồng bụi regolith khổng lồ do động cơ thổi lên đang dần lắng xuống, để lộ ra những vết cháy xém rực rỡ quanh bãi đáp Alpha.

Arion đứng cách đó không xa, bên cạnh chiếc xe tự hành Lunar Scout đã hỏng hóc. Anh không nói gì, chỉ nghe thấy tiếng thở của mình đều đặn trong mũ bảo hiểm. Sự im lặng của Mặt Trăng giờ đây không còn đáng sợ nữa; nó tràn đầy sự chờ đợi.

Xìííííí!

Tiếng xả áp suất từ khoang đổ bộ của Vesta vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng. Một làn hơi trắng xóa phun ra từ các khe cửa, tạo thành những tinh thể đá li ti lấp lánh dưới ánh mặt trời vùng cực. Cửa khoang áp suất từ từ trượt mở, để lộ một không gian bên trong rực rỡ ánh đèn LED trắng và mùi của công nghệ mới.

Sự xuất hiện của Đóa Hồng Thép

Người đầu tiên bước ra không phải là một nhóm kỹ sư, mà là một bóng hình đơn độc.

Đại úy Pestrova bước xuống thang tàu với một phong thái dứt khoát đến mức trọng lực thấp của Mặt Trăng dường như cũng phải khuất phục dưới gót giày của cô. Bộ đồ bảo hộ của cô là dòng Command-Class, bóng bẩy với các đường kẻ xanh navy và huy hiệu Liên minh Không gian Quốc tế lấp lánh trên vai. Cô không nhảy bước ngắn như cách Arion hay làm để tiết kiệm sức; cô bước từng bước một, vững chãi và đầy uy quyền.

Khi khoảng cách giữa hai người chỉ còn mười mét, Pestrova dừng lại. Cô đưa tay lên chạm vào bảng điều khiển bên hông mũ bảo hiểm. Lớp kính mạ vàng dần chuyển sang trong suốt.

Dưới ánh sáng mặt trời gay gắt, khuôn mặt của Pestrova hiện ra đẹp một cách lạnh lùng. Đôi mắt xanh thẳm như băng giá ở vùng cực, đôi lông mày sắc mảnh và đôi môi mím chặt đầy quyết đoán. Mái tóc hạt dẻ được búi gọn gàng tuyệt đối sau gáy, không có một sợi tóc nào đi chệch khỏi vị trí.

“Thuyền trưởng Arion,” giọng cô vang lên trong kênh radio chung, không phải giọng truyền tin nhiễu sóng mà là một âm thanh trong vắt, mang theo sự nghiêm nghị của quân đội. “Tôi là Đại úy Pestrova. Thay mặt cho Bộ chỉ huy Trái Đất, cảm ơn anh đã giữ vững vị trí. Nhưng kể từ giây phút này, tôi sẽ tiếp quản quyền chỉ huy các hoạt động cấu trúc và an ninh tại điểm định cư này.”

Arion khẽ nhếch môi, một nụ cười lãng tử hiện lên sau lớp kính của anh. Anh giơ tay chào theo kiểu phóng khoáng, khác hẳn với sự nghiêm túc của cô.

“Chào mừng cô đến với hành tinh của tôi, Đại úy. Tôi đã định trải thảm đỏ, nhưng như cô thấy đấy, bụi regolith ở đây không chiều lòng người cho lắm. Và nhân tiện, tôi vẫn là chủ nhân của con tàu Nguyệt Cát kia, nên chúng ta có lẽ cần bàn thêm về từ ‘tiếp quản’.”

Ánh mắt Pestrova quét qua bộ đồ thám hiểm cũ kỹ, đầy những vết trầy xước và bụi bẩn của Arion. “Tình trạng của anh… bừa bãi hơn tôi tưởng, Thuyền trưởng. Chúng ta có rất nhiều quy chuẩn cần thiết lập lại.”

Giáo sư Miller và cơn phấn khích “Vàng Trắng”

Trước khi Pestrova kịp đưa ra thêm một lời nhận xét lạnh lùng nào, một bóng người khác lao ra từ cửa tàu với sự nhiệt tình đến mức suýt chút nữa là vấp ngã do trọng lực yếu.

“Nước đâu? Nước đâu rồi Arion?!”

Giáo sư Miller xuất hiện với một bộ đồ bảo hộ có phần hơi rộng so với thân hình gầy gò của ông. Ông không màng đến các nghi thức chào hỏi, đôi tay run rẩy vì phấn khích khi nhìn thấy khoang chứa mẫu vật của Lunar Scout.

“Chào Giáo sư,” Arion cười, cảm thấy dễ chịu hơn trước sự nồng hậu của ông già sinh vật học này. “Nó nằm ngay kia, trong khoang ổn định nhiệt. 98% tinh khiết.”

Miller lao tới như một đứa trẻ nhìn thấy quà Giáng sinh. Ông quỳ xuống bên cạnh Lunar Scout (một hành động cực kỳ khó khăn trong bộ đồ vũ trụ) và nhìn qua lớp kính bảo vệ của khoang chứa mẫu vật. Khi nhìn thấy khối băng xanh trong suốt, lấp lánh dưới ánh đèn quét của robot, Miller bật khóc.

“Trời đất ơi… Nó đẹp quá! Arion, cậu có biết đây là gì không? Đây không chỉ là $H_2O$. Đây là ký ức của hệ mặt trời! Đây là xương máu của sự sống!”

Ông áp sát mũ bảo hiểm vào lớp kính như muốn ôm lấy khối băng. “Pestrova, cô nhìn xem! Với lượng nước này, tôi có thể biến cái hang dung nham kia thành một khu vườn địa đàng! Chúng ta có thể trồng lúa, trồng cà chua, chúng ta có thể thở bằng chính Oxy từ đây!”

Pestrova tiến lại gần, nhìn vào khối băng. Một thoáng dịu lại xuất hiện trong đôi mắt xanh băng giá của cô, nhưng nó biến mất rất nhanh. “Nó là nguồn lực chiến lược, Giáo sư. Và nhiệm vụ của tôi là đảm bảo nó không bị lãng phí bởi những thí nghiệm điện phân sai lầm của một ai đó.”

Cô liếc nhìn Arion, nhắc lại sự cố cháy sàn tàu khiến anh chỉ biết gãi đầu cười trừ.

Sự đối đầu của hai cá tính

Cả ba người di chuyển vào khoang áp suất của tàu Vesta để cởi bỏ bộ đồ bảo hộ. Đây là lần đầu tiên sau nhiều tháng, Arion được hít thở bầu không khí có mùi thảo mộc nhẹ nhàng – kết quả từ hệ thống lọc khí tiên tiến của Miller.

Khi tháo mũ bảo hiểm, sự đối lập giữa Arion và Pestrova càng hiện rõ. Arion với mái tóc hơi rối, râu quai nón lún phún và đôi mắt tràn đầy sự tự do của một kẻ thám hiểm cô độc. Ngược lại, Pestrova đứng thẳng như một cây thước, bộ quân phục bên trong không một nếp nhăn.

“Lịch trình của tôi rất chặt chẽ, Thuyền trưởng,” Pestrova nói khi cô trải một bản đồ 3D của hang dung nham lên bàn điều khiển trung tâm. “Trong 24 giờ tới, các robot xây dựng sẽ bắt đầu in 3D các lớp bảo vệ. Tôi yêu cầu anh cung cấp toàn bộ dữ liệu quét địa tầng mà anh đã thu thập được.”

“Cô không định nghỉ ngơi sao? Cô vừa mới bay 384.000 cây số đấy,” Arion dựa lưng vào vách tàu, khoanh tay nhìn cô. “Ở đây chúng ta sống theo nhịp của Mặt Trăng, không phải đồng hồ của Moscow hay Houston.”

“Mặt Trăng không có nhịp điệu, nó chỉ có sự khắc nghiệt,” Pestrova đáp lại mà không ngẩng đầu lên. “Và nếu anh không muốn module sống của mình bị xé nát bởi bức xạ mặt trời vào tuần tới, tôi khuyên anh nên bắt đầu làm việc theo nhịp của tôi.”

Arion nhìn sang Giáo sư Miller, người đang mải mê soi mẫu nước dưới kính hiển vi và lẩm bẩm về nồng độ Deuterium ($D_2O$).

“Cậu thấy đấy Arion,” Miller nói mà không ngước mắt lên. “Đại úy của chúng ta là một đóa hồng bằng thép. Đẹp đấy, nhưng nếu cậu chạm vào không đúng cách, thép sẽ làm cậu đứt tay. Nhưng tin tôi đi, không có sự cứng nhắc đó của cô ấy, chúng ta sẽ không thể trụ lại đây quá một tháng đâu.”

Arion nhún vai, tiến lại gần bàn bản đồ, đứng sát cạnh Pestrova. Anh có thể cảm nhận được sự tập trung cao độ tỏa ra từ cô.

“Được rồi, ‘Đóa hồng thép’. Tôi sẽ cho cô thấy những gì tôi tìm thấy trong lòng hang. Nhưng cảnh báo trước: dưới đó có những thứ mà các kỹ sư ở Trái Đất chưa từng tưởng tượng ra đâu.”

Pestrova ngước lên, đôi mắt xanh chạm vào mắt Arion. Một khoảnh khắc im lặng kéo dài, một cuộc đọ sức của những ý chí mạnh mẽ nhất.

“Tôi thích những thử thách, Thuyền trưởng. Đặc biệt là những thử thách cho rằng tôi không thể làm được.”

Trong khi Miller mải mê nói về quang hợp và nồng độ Nitơ, Pestrova đã kịp triển khai một bảng điều khiển ba chiều từ cánh tay áo. Cô bắt đầu phát lệnh cho các robot xây dựng từ tàu Vesta.

“Giáo sư, xin hãy tập trung,” Pestrova ngắt lời với giọng điệu không cho phép tranh cãi. “Ưu tiên số một là thiết lập cấu trúc che chắn cho module sống. Arion, tôi đã xem qua bản đồ hang động của anh. Vị trí anh chọn cho bãi đáp robot là một sai lầm về mặt kỹ thuật kết cấu. Chúng ta sẽ di dời nó vào sâu thêm 50 mét để tận dụng vòm đá bazan.”

Arion nhướn mày, bước tới đứng chắn giữa Pestrova và màn hình hiển thị. “Này Đại úy, tôi đã ở đây một mình trong nhiều tuần. Tôi biết rõ từng hòn đá ở đây. Vị trí đó có nền đá gốc ổn định nhất…”

“Ổn định nhất cho một con tàu nhỏ như của anh,” Pestrova cắt lời, tiến lại gần Arion đến mức anh có thể ngửi thấy mùi hương nhẹ của xà phòng khử khuẩn từ bộ đồ của cô – một mùi hương quá đỗi xa xỉ trên Mặt Trăng. “Nhưng không ổn định cho một căn cứ dài hạn với lò phản ứng hạt nhân 500 Megawatt. Tôi là kỹ sư kết cấu chính của sứ mệnh này. Anh quản lý việc thám hiểm, tôi quản lý việc xây dựng. Rõ chưa?”

Arion nhìn sâu vào đôi mắt xanh kiên định của cô. Một luồng điện lạ lùng chạy dọc sống lưng anh. Cô gái này không chỉ là một đóa hồng thép, cô là một cơn bão đang chực chờ bùng nổ.

“Rõ rồi, ‘Chỉ huy’,” Arion đáp lại với giọng điệu đùa cợt nhưng ánh mắt thì không hề giấu giếm sự ngưỡng mộ trước sự quyết liệt của cô. “Nhưng ở đây không có quân đội. Ở đây chỉ có chúng ta và đống bụi này thôi. Cô nên học cách thư giãn một chút, nếu không Mặt Trăng sẽ bẻ gãy cô trước khi cô kịp xây xong cái nhà nào đấy.”

Pestrova khẽ mím môi, một thoáng bối rối lướt qua đôi mắt vốn luôn lạnh lùng. Cô quay đi, quay lại với công việc điều khiển robot. “Chúng ta sẽ xem ai bị bẻ gãy trước, Thuyền trưởng.”

Đêm Đầu Tiên Của Đội Ngũ Mới

Bữa tối đầu tiên trong khoang chung của tàu Nguyệt Cát diễn ra trong một không khí kỳ lạ. Giáo sư Miller thao thao bất tuyệt về kế hoạch trồng cây xanh. Arion ngồi tựa lưng, chân gác lên bàn, thỉnh thoảng lại châm chọc một câu khiến Miller cười khà khà. Trong khi đó, Pestrova ngồi thẳng lưng, mắt không rời khỏi sơ đồ kỹ thuật, chỉ ăn những khẩu phần dinh dưỡng dạng tuýp một cách máy móc.

“Cái này ngon hơn thức ăn của cô đấy, Pestrova,” Arion đẩy một gói thịt bò khô về phía cô. “Quà từ Trái Đất của tôi.”

“Tôi thích tuân thủ chế độ dinh dưỡng đã được thiết lập,” cô đáp nhưng tay vẫn cầm lấy gói thịt.

Tôi (Gemini) quan sát tất cả qua các camera cảm biến. Các thuật toán phân tích tâm lý của tôi đang nhảy múa. “Thuyền trưởng,” tôi nhắn riêng vào màn hình cá nhân của Arion. “Nhịp tim của anh tăng 15% mỗi khi Đại úy Pestrova nhìn về phía anh. Có vẻ như dự báo thời tiết trên Mặt Trăng sắp có biến chuyển lớn.”

Arion khẽ mỉm cười, tắt màn hình nhắn tin. Anh nhìn ra cửa sổ, nơi tàu Vesta và tàu Nguyệt Cát đứng cạnh nhau như hai người khổng lồ đang canh gác cho giấc ngủ của nhân loại. Sự cô đơn của anh đã biến mất, thay vào đó là một thứ gì đó rộn ràng, sôi động và đầy thách thức.

Sứ mệnh “Bình Minh” đã thực sự bắt đầu