Chương 17: Căn Cứ Selene – Xây Dựng Nền Móng & Bí Mật Cổ Xưa

Chương 17: Căn Cứ Selene – Những Viên Gạch Đầu Tiên

HaivanStory

Bản Giao Hưởng Của Lửa Và Bụi

Hang dung nham Skylight chưa bao giờ ồn ào đến thế. Sau hàng tỷ năm chìm trong sự tĩnh lặng tuyệt đối của chân không, giờ đây nó rung chuyển bởi tiếng gầm rú của những động cơ đẩy và tiếng rít của tia laser năng lượng cao.

Đứng trên một mỏm đá bazan nhô ra, Đại úy Pestrova trông giống như một vị chỉ huy đang điều khiển một đội quân vô hình. Trước mặt cô không phải là binh lính, mà là hơn ba mươi robot tự hành ARM (Automated Regolith Manufacturer). Chúng di chuyển nhịp nhàng, những cánh tay robot vươn dài, quét những chùm tia laser màu xanh cobalt lên bề mặt hang.

“Gemini, điều chỉnh bước sóng laser lên dải 1064nm. Chúng ta đang gặp phải lớp regolith giàu Ilmenite, độ nóng chảy cần cao hơn 15%,” giọng Pestrova dứt khoát vang lên trong kênh liên lạc.

Tôi (Gemini) lập tức phản hồi: “Đã xác nhận, Đại úy. Đồng bộ hóa toàn bộ 32 đơn vị ARM. Quá trình thiêu kết bắt đầu.”

Dưới sự điều khiển của cô, những con robot bắt đầu phun ra những lớp bụi regolith đã được nung chảy. Chúng đan xen vào nhau, tạo thành những cấu trúc hình vòm vững chắc. Nhìn từ xa, Pestrova không chỉ đang xây dựng; cô đang thực hiện một bản giao hưởng cơ khí. Đôi tay cô lướt trên bảng điều khiển ảo nhanh đến mức tạo ra những bóng mờ ánh sáng. Mỗi chuyển động của cô tương ứng với một khối kiến trúc được hình thành.

Áp lực nén của mỗi lớp in đạt mức 50 MPa, đảm bảo cấu trúc chịu được các dư chấn địa chấn trên Mặt Trăng.

Arion đứng ở phía xa, khoanh tay nhìn “đóa hồng thép” trình diễn. Anh phải thừa nhận, dù tính cách cô có phần cứng nhắc, nhưng kỹ năng điều khiển máy móc của Pestrova là một nghệ thuật. Cô không chỉ in tường; cô đang tạo ra một thực thể sống bằng đá nhân tạo.

Mầm Xanh Trong Lòng Đá

Trong khi Pestrova bận rộn với “đội quân thép”, ở một góc khuất hơn của hang động – nơi nhiệt độ được duy trì ổn định nhờ hệ thống sưởi tạm thời – Giáo sư MillerArion đang thực hiện một nhiệm vụ thiêng liêng không kém.

Họ đang thiết lập Module Sinh học Tiền trạm. Đây là một cái lồng kính cường lực nhỏ, bên trong chứa những khay “đất” được chế biến từ regolith đã qua xử lý hóa học để loại bỏ các oxit sắt độc hại.

“Cậu nhìn xem, Arion,” Miller thì thầm, giọng ông run lên vì xúc động. Ông dùng một chiếc nhíp bạc, cẩn thận đặt một hạt giống bé xíu vào giữa khay. “Trái Đất đã mất hàng triệu năm để mang màu xanh lên các lục địa. Ở đây, chúng ta sẽ làm điều đó trong vài ngày.”

Arion giúp ông lắp đặt hệ thống đèn LED quang phổ rộng. Ánh sáng tím hồng của đèn sinh học đổ xuống lớp đất xám, tạo nên một sự tương phản kỳ lạ. Anh cảm thấy một sự bình yên lạ lùng khi đứng cạnh Miller. Nếu Pestrova đại diện cho sức mạnh hủy diệt và tái tạo của công nghệ, thì Miller đại diện cho sự kiên trì mỏng manh của sự sống.

“Giáo sư, ông thực sự nghĩ những hạt mầm này có thể chịu được bức xạ Mặt Trăng sao?” Arion hỏi, tay khẽ chạm vào thành kính mát lạnh.

“Chúng không chỉ chịu đựng, Arion. Chúng sẽ thích nghi,” Miller mỉm cười, đôi mắt già nua lấp lánh. “Chúng ta đã tinh chỉnh gene của chúng để sử dụng bức xạ làm nguồn năng lượng bổ sung. Nếu thành công, đây sẽ là những ‘lá phổi’ đầu tiên của Selene.”

Cuộc đối đầu của hai thái cực

Sự yên bình không kéo dài lâu. Một cuộc tranh luận nảy lửa bùng phát khi robot vận chuyển bắt đầu hạ đặt Lò phản ứng hạt nhân 500MW vào vị trí trung tâm.

“Dừng lại ngay!” Arion hét lên qua bộ đàm, anh lao về phía Pestrova. “Cô không thể đặt cái lò hạt nhân đó ở đó! Đó là điểm yếu nhất của hang động này. Phía dưới là một túi khí thăng hoa từ băng khô.”

Pestrova không thèm quay lại, mắt vẫn dán vào sơ đồ kết cấu 3D. “Dữ liệu địa chất từ tàu Vesta cho thấy đây là điểm có độ chịu lực tối ưu nhất cho toàn bộ hệ thống lưới điện căn cứ. Các tính toán của tôi là tuyệt đối, Thuyền trưởng.”

“Tính toán của cô chỉ dựa trên cảm biến từ quỹ đạo!” Arion đứng chắn trước mặt cô, ánh mắt anh rực lửa. “Tôi đã đi bộ dưới cái nền đá đó. Tôi nghe thấy tiếng rắc của nó dưới chân mình. Nếu cô đặt 200 tấn thép lên đó, chúng ta sẽ có một hố sụt hạt nhân thay vì một căn cứ.”

“Anh đang cảm tính hóa một vấn đề kỹ thuật,” Pestrova lạnh lùng đáp, bước tới sát Arion. “Tôi được đào tạo để xây dựng những thứ trường tồn. Anh chỉ được đào tạo để thám hiểm và… sống sót qua ngày. Hãy để chuyên gia làm việc của mình.”

“Chuyên gia?” Arion bật cười mỉa mai. “Ở đây không có phòng thí nghiệm vô trùng đâu, Đại úy. Đây là Mặt Trăng, và nó luôn tìm cách giết chúng ta theo những cách mà máy tính của cô chưa bao giờ được học.”

Sự căng thẳng lên đến đỉnh điểm. Không khí trong hang động dường như đặc lại, chỉ còn tiếng thở dồn dập của hai người qua hệ thống liên lạc. Pestrova siết chặt tay lái điều khiển, nhưng trước khi cô kịp thốt ra lời phản bác nào nữa, một tiếng động kinh hoàng vang lên.

Sự cố sụt lún và bản lĩnh của Pestrova

Rắc… Rắc… BÙM!

Một phần nền đá bazan mà Pestrova vừa khẳng định là “tuyệt đối ổn định” bất ngờ đổ sụp. Trụ đỡ số 9 của máy in 3D khổng lồ nghiêng hẳn sang một bên, kéo theo hàng tấn regolith nóng chảy đổ xuống như một thác lửa về phía Module sinh học của Miller.

“Báo động đỏ! Sạt lở cấu trúc tầng 1!” tiếng tôi (Gemini) vang lên dồn dập.

“Miller! Chạy mau!” Arion lao đi như một mũi tên. Anh kịp tóm lấy tay vị Giáo sư già và đẩy ông vào sau một tảng đá lớn ngay khi đống đổ nát tràn qua.

Pestrova đứng sững người trong một giây, nhưng chỉ một giây thôi. Sự kiêu hãnh của cô bị dập tắt, thay vào đó là bản năng của một kỹ sư tài ba. Cô không hoảng loạn. Cô bắt đầu múa trên bảng điều khiển.

“Gemini, ghi đè giao thức an toàn! Chuyển toàn bộ năng lượng của 10 robot ARM sang chế độ ‘Gia cố khẩn cấp’!”

Dàn robot của cô lập tức thay đổi đội hình. Chúng lao vào khu vực sạt lở như những người lính cứu hỏa. Thay vì in theo lớp, Pestrova điều khiển chúng phun regolith ở áp suất cực cao vào những kẽ nứt đang lan rộng, tạo ra những “chiếc đinh” đá khổng lồ để găm chặt nền đất lại.

Cô điều khiển một robot cánh tay dài chộp lấy lò phản ứng hạt nhân đang lơ lửng bên bờ vực, kéo nó trở lại khu vực an toàn bằng một thao tác chính xác đến từng milimet.

Mười phút nghẹt thở trôi qua. Khói bụi lắng xuống. Căn cứ Selene vẫn đứng vững, dù một phần cấu trúc đã bị biến dạng. Pestrova quỵ xuống, hơi thở cô nặng nề. Lần đầu tiên, Arion thấy những ngón tay của “đóa hồng thép” run rẩy.

Anh bước lại gần, chìa tay ra cho cô. “Cứu thua đẹp đấy, Đại úy. Nhưng lần sau, làm ơn nghe lời người đã từng đi bộ trên đống đá này một chút.”

Pestrova nhìn bàn tay của Arion, rồi nhìn lên khuôn mặt đầy bụi bặm nhưng nồng ấm của anh. Cô khẽ nắm lấy tay anh để đứng dậy. “Tôi… tôi sẽ xem xét lại các dữ liệu thực địa của anh.”

Bí mật cổ xưa dưới lớp bazan

Để đảm bảo an toàn tuyệt đối, Arion yêu cầu tôi tăng cường sóng quét siêu âm vào hố sụt vừa tạo ra. Anh muốn biết tại sao tính toán của Pestrova lại sai lệch lớn đến thế.

“Thuyền trưởng,” tôi lên tiếng, giọng tôi mang theo một sự kinh ngạc mà các thuật toán logic chưa kịp xử lý. “Phát hiện một sự dị thường dưới độ sâu 12 mét. Không phải túi khí, không phải băng khô.”

“Vậy nó là cái gì?” Pestrova cũng tiến lại gần, vẻ tò mò đã lấn át sự mệt mỏi.

“Nó là… một bề mặt có độ phản xạ radar là 100%. Hình học cực kỳ ổn định. Nó là một khối đa diện hoàn hảo,” tôi trả lời.

Arion cầm lấy chiếc đèn pha công suất lớn và nhảy xuống hố sụt. Pestrova không ngần ngại nhảy theo sau. Họ bò qua lớp bụi regolith mới đông cứng, tiến về phía vật thể lạ.

Khi ánh đèn của Arion quét qua, cả hai người đều nín thở.

Dưới lớp bazan cổ đại, không phải là đá đen hay quặng sắt. Đó là một bề mặt kim loại màu đen bóng, không hề có một vết xước, không có rỉ sét. Trên bề mặt đó khắc những ký tự hình học uốn lượn, lấp lánh một thứ ánh sáng xanh mờ ảo như thể đang phản ứng với sự hiện diện của con người.

“Đây không phải là tự nhiên,” Pestrova thì thầm, cô đưa tay ra định chạm vào nhưng rồi khựng lại. “Nó quá hoàn hảo. Không có công nghệ nào của loài người trên Trái Đất có thể tạo ra loại hợp kim này vào hàng triệu năm trước.”

Arion nhìn quanh. Khối kim loại này rộng lớn vô tận, dường như nó là nền móng thực sự của cả hang động này. “Pestrova, cô thấy không? Tính toán của cô không sai về độ chịu lực. Cô chỉ không ngờ rằng mình đang định xây nhà trên nóc của một thứ khác.”

Từ phía trên, tiếng của Giáo sư Miller vang lên đầy phấn khích: “Arion! Pestrova! Nhìn này! Mầm cây… nó đang mọc!”

Họ ngước nhìn lên. Trong module sinh học, mầm cải xanh nhỏ bé đã vươn cao thêm 2 cm chỉ trong vài phút. Nhưng kỳ lạ thay, nó không vươn về phía đèn LED. Nó đang nghiêng mình về phía hố sâu, nơi khối kim loại đen đang tỏa ra thứ năng lượng bí ẩn.

Mặt Trăng không còn là một hành tinh chết. Nó đang thức tỉnh. Và Căn cứ Selene, thay vì là một tiền đồn cô độc, giờ đây đã trở thành cánh cửa mở vào một bí mật có thể thay đổi vĩnh viễn định mệnh của nhân loại.