Chương 18: Phép Màu Màu Xanh
HaivanStory
Những hơi thở đầu tiên của Selene
Nếu Chương 17 là bản giao hưởng của thép và những va chạm nảy lửa, thì Chương 18 bắt đầu bằng một sự tĩnh lặng đầy kỳ vọng. Sau khi phát hiện ra khối kim loại đen bí ẩn dưới nền móng, Căn cứ Selene dường như bị bao trùm bởi một bầu không khí khác lạ. Không còn là một công trường xây dựng bụi bặm, nó đang dần trở thành một thực thể có linh hồn.
Giáo sư Miller đứng trong trung tâm của Khoang Sinh học (Bio-Dome), xung quanh ông là những bình chứa bằng titan chứa đầy băng nước lấy từ các miệng hố tối vĩnh cửu. Ánh sáng xanh từ các màn hình điều khiển hắt lên gương mặt già nua, nơi những nếp nhăn dường như đã dãn ra vì sự phấn khích.
“Gemini, bắt đầu quy trình tách pha,” Miller ra lệnh, giọng ông trầm nhưng đầy nội lực.
Tôi (Gemini) lập tức kích hoạt hệ thống điện phân màng trao đổi proton (PEM). Đây là trái tim của hệ thống hỗ trợ sự sống của Selene. Những luồng điện cực mạnh được dẫn vào các ngăn chứa nước, bắt đầu một quá trình “giải phẫu” hóa học vĩ đại.
Phản ứng điện phân nước (H_2O):

Trong các ống dẫn trong suốt, những bong bóng khí bắt đầu sủi tăm mãnh liệt. Tiếng rít nhẹ của khí Oxy nén vào bình chứa vang lên như tiếng thở đầu tiên của một sinh vật mới chào đời. Arion bước vào, tháo chiếc mũ bảo hiểm nặng nề. Anh hít một hơi thật sâu. Không khí vẫn còn vương mùi ozone và kim loại, nhưng nó đã mang theo sự tươi mới mà không một hệ thống tái chế nào của tàu Nguyệt Cát có thể so sánh được.
“Mùi của sự sống đấy, Arion,” Miller mỉm cười, tay chỉ vào đồng hồ đo nồng độ Oxy đang tăng dần. “Chúng ta đang tự tạo ra bầu khí quyển cho chính mình. Chúng ta không còn là những kẻ đi vay mượn từ Trái Đất nữa.”
Cuộc chiến với Regolith độc hại
Nhưng Oxy mới chỉ là bước đầu. Thách thức thực sự nằm ở dưới chân họ: lớp bụi Regolith. Thứ bụi xám xịt, sắc nhọn và chứa đầy các kim loại nặng độc hại này là kẻ thù của mọi mầm sống.
Pestrova bước vào với một khay mẫu thử. Gương mặt cô vẫn giữ vẻ lạnh lùng, nhưng đôi mắt xanh không giấu nổi sự tò mò. “Giáo sư, tôi đã hoàn thành việc nung khử lưu huỳnh và sắt oxit trong mẻ đất số 4. Nhưng độ pH vẫn ở mức 9.2. Nó quá kiềm cho bất kỳ loài thực vật nào.”
“Cảm ơn, Đại úy,” Miller nhận lấy khay đất. “Chúng ta sẽ sử dụng axit citric chiết xuất từ rác thải hữu cơ để trung hòa. Arion, giúp tôi đổ dung dịch vi khuẩn cộng sinh vào đây.”
Cả ba người, vốn là những cá tính trái ngược hoàn toàn, giờ đây đang quây quanh một khay đất nhỏ. Arion – tay lái lãng tử, Pestrova – đóa hồng thép kỷ luật, và Miller – người giữ lửa linh hồn. Họ cùng nhau nhào trộn lớp bụi Mặt Trăng với các dưỡng chất mang từ Trái Đất.
Đây là một quy trình cực kỳ tỉ mỉ. Nếu quá nhiều nước, đất sẽ biến thành một lớp bùn kị khí chết chóc. Nếu quá ít, các tinh thể regolith sẽ cắt nát bộ rễ mỏng manh của cây. Pestrova sử dụng các cảm biến vi mô để điều chỉnh độ ẩm đến từng miligam, trong khi Arion dùng đôi tay khéo léo của mình để tạo ra những rãnh nhỏ tơi xốp.
“Cậu có biết tại sao tôi lại chọn hạt giống Arabidopsis không?” Miller hỏi khi ông nâng niu một hạt giống nhỏ như hạt cát trên tay.
“Vì nó nhỏ?” Arion đoán.
“Vì nó là một chiến binh,” Miller đáp. “Nó đã được chúng ta biến đổi gene để có thể cảm nhận được các hạt photon từ khối kim loại đen bên dưới. Nếu lý thuyết của tôi đúng, khối kim loại đó không chỉ là vật chất cổ đại. Nó là một máy phát năng lượng sinh học.”
Sự chờ đợi nghẹt thở
Đêm đầu tiên sau khi gieo hạt (theo chu kỳ giấc ngủ nhân tạo), cả căn cứ dường như nín thở. Miller không ngủ. Ông ngồi trên một chiếc ghế xếp cạnh khay đất, mắt không rời khỏi hệ thống camera soi nổi.
Arion cũng không ngủ được. Anh leo lên mái vòm quan sát, nhìn về phía Trái Đất xanh mờ xa xăm. Gemini khẽ lên tiếng trong tâm trí anh: “Thuyền trưởng, nhịp tim của anh đang cho thấy sự lo lắng cấp độ 2. Anh không tin vào mầm cây của Giáo sư sao?”
“Tôi tin chứ, Gemini,” Arion thầm thì. “Nhưng tôi sợ sự hy vọng. Ở đây, hy vọng là thứ dễ vỡ nhất. Nếu cái mầm đó không mọc, Selene sẽ lại trở thành một cái hang đá lạnh lẽo.”
Ở phía bên kia hành lang, Pestrova đang đứng trước bảng điều khiển hệ thống in 3D. Cô không thừa nhận, nhưng cô đã bí mật thiết lập một hệ thống bảo vệ từ trường đặc biệt quanh khay hạt giống để chắn mọi tia vũ trụ còn sót lại. Đóa hồng thép đang bảo vệ một nụ hoa theo cách riêng của mình.
Sự dị thường năng lượng

Khoảnh khắc Phép Màu xuất hiện
Vào lúc 04:15 sáng, khi toàn bộ căn cứ đang chìm trong sự im lặng của hệ thống tiết kiệm năng lượng, một âm thanh cực nhỏ phát ra. Đó là tiếng lớp đất khô cứng bị xé toạc bởi một sức mạnh vô hình từ bên dưới.
“Arion! Pestrova! Mau đến đây!” Tiếng Miller vang lên qua loa liên lạc, giọng ông nghẹn ngào như thể vừa nhìn thấy một vị thánh.
Arion và Pestrova lao vào phòng thí nghiệm. Họ đứng chôn chân tại chỗ.
Giữa màu xám xịt của lớp regolith, giữa sự lạnh lẽo của sắt thép và titan, một chấm nhỏ màu xanh lục bảorực rỡ đã vươn lên. Đó không phải là màu xanh bình thường của Trái Đất. Nhờ tác động của năng lượng Tiền nhân, mầm cây Arabidopsis phát ra một quầng sáng sinh học nhẹ nhàng.
Hai chiếc lá mầm bé xíu, mỏng manh nhưng đầy sức sống, đang vươn mình về phía ánh sáng tím của đèn LED. Nó trông giống như một viên ngọc quý được đặt giữa một bãi rác khổng lồ.
“Lạy Chúa tôi,” Pestrova thì thầm, cô quỳ xuống bên cạnh Miller, đôi mắt xanh lấp lánh sự kinh ngạc. “Nó… nó thực sự đang sống.”
Arion đưa tay ra, nhưng anh dừng lại khi chỉ còn cách mầm cây vài milimet. Anh sợ rằng hơi thở của mình cũng có thể làm tổn thương sinh vật nhỏ bé này. “Chào mừng đến với Mặt Trăng, nhóc con,” anh nói khẽ, một nụ cười rạng rỡ nở trên môi.
Miller lau nước mắt bằng bàn tay đầy bụi đất. “Các con thấy không? Đây không phải là chiến thắng của khoa học. Đây là chiến thắng của sự sống. Mặt Trăng đã chấp nhận chúng ta. Chúng ta đã có một người bạn đồng hành mới.”
Lan tỏa hy vọng đến hành tinh xanh
Ngay lập tức, tôi (Gemini) đã chuyển tiếp những hình ảnh độ phân giải siêu cao này về Trung tâm Điều hành Trái Đất qua hệ thống liên lạc băng thông rộng.
Chỉ trong vòng vài phút, hình ảnh mầm xanh trên đất Mặt Trăng đã phủ kín mọi màn hình tại New York, London, Tokyo, và Sài Gòn. Thế giới đang nín thở dõi theo sứ mệnh của chúng ta đột ngột bùng nổ trong niềm hạnh phúc. Những người đang tuyệt vọng vì biến đổi khí hậu trên Trái Đất nhìn thấy trong mầm xanh đó một cơ hội thứ hai.
“Thuyền trưởng,” tôi báo cáo. “Hashtag #TheGreenMiracle và #SeleneSprout đang đạt kỷ lục về lượt truy cập toàn cầu. Người ta đang gọi đây là ‘Khoảnh khắc Apollo’ của thế kỷ 21.”
Nhưng bên trong Selene, danh tiếng không còn quan trọng. Arion nhìn sang Pestrova. Dưới ánh sáng mờ ảo của khoang sinh học, anh thấy cô đang mỉm cười với mình – một nụ cười không có sự phán xét, không có kỷ luật thép, chỉ có sự chia sẻ thuần túy giữa hai con người vừa cùng nhau tạo ra một phép màu.
“Đại úy,” Arion nói, giọng anh trầm ấm. “Tôi nghĩ chúng ta nên đặt tên cho khu vườn này.”
Pestrova đứng dậy, phủi bụi trên đầu gối, ánh mắt cô nhìn mầm xanh rồi nhìn về phía khối kim loại đen bên dưới. “Hãy gọi nó là Vườn Eden Của Đá. Bởi vì từ đá, chúng ta đã tạo ra sự sống.”
Đêm đó, Căn cứ Selene không còn lạnh lẽo. Mùi Oxy mới hòa quyện với mùi đất ẩm và nhựa cây vừa chớm nở tạo nên một không gian ấm cúng như một ngôi nhà thực sự. Họ biết rằng khó khăn vẫn còn phía trước, những kẻ phá hoại có thể đang trà trộn, và bí mật của Tiền nhân vẫn chưa được giải mã hoàn toàn. Nhưng giờ đây, họ đã có một lý do để chiến đấu.
Vì màu xanh ấy. Vì phép màu giữa lòng vũ trụ.



