Chương 19: Tiếng Vọng Dưới Lòng Đất
HaivanStory
Cơn ác mộng trong phòng thí nghiệm
Mặt Trăng chưa bao giờ là một nơi bao dung. Khi con người vừa kịp mỉm cười trước mầm xanh đầu tiên, hành tinh xám này đã tung ra một cú đòn hiểm hóc.
Vào lúc 02:00 giờ chuẩn căn cứ, khi Arion và Pestrova đang chuẩn bị những bước cuối cùng để thâm nhập vào hố sụt địa tầng, một tiếng động trầm đục vang lên từ phía Khoang Sinh học.
“Cảnh báo hệ thống!” Tiếng tôi (Gemini) vang lên, lần này không phải là giọng điệu điềm tĩnh thường lệ mà là một chuỗi mã báo động đỏ. “Phát hiện sự sụt giảm áp suất đột ngột tại Module 2. Tốc độ rò rỉ khí: $1.2 \text{ kg/s}$. Oxy đang thăng hoa vào chân không!”
Giáo sư Miller, người đang ngủ thiếp đi bên cạnh khay mầm xanh, giật mình tỉnh dậy trong tiếng còi hú vang trời. Ông nhìn thấy những tinh thể băng li ti bắt đầu hình thành trên vòm kính – dấu hiệu của việc nhiệt độ tụt dốc không phanh khi khí nén thoát ra ngoài.
“Mầm cây! Nó sẽ chết cháy lạnh trong chưa đầy 60 giây!” Miller hét lên qua radio.
Arion và Pestrova lao tới từ hai phía của hành lang. “Gemini, phong tỏa Module 2 ngay lập tức!” Pestrova ra lệnh, đôi tay cô lướt trên bảng điều khiển cầm tay để kích hoạt các cửa sập khẩn cấp.
“Không được, Đại úy!” tôi phản hồi. “Một robot ARM đang kẹt ở ngưỡng cửa. Quy trình phong tỏa bị treo!”
Trong khoảnh khắc đó, Arion không hề chần chừ. Anh lao vào khoang đang mất áp suất, dùng một tấm đệm polymer cầm tay lao thẳng về phía lỗ hổng do một vi thiên thạch vừa xuyên thủng lớp vỏ titan. Sức hút của chân không mạnh khủng khiếp, nó cố gắng kéo Arion ra ngoài không gian đen thẳm.
“Pestrova! Dùng bọt keo đông cứng! Ngay bây giờ!” Arion hét lên, đôi chân anh bám chặt vào giá đỡ kim loại, toàn bộ cơ bắp căng lên dưới áp lực của sự chênh lệch áp suất.
Pestrova kích hoạt khẩu súng phun keo sinh học từ phía ngoài. Một luồng bọt trắng xóa bao phủ lấy tấm đệm của Arion, đông cứng lại trong tích tắc dưới cái lạnh tuyệt đối của Mặt Trăng. Áp suất dần ổn định trở lại ở mức 85 kPa.
Mầm xanh nhỏ bé của Miller hơi rũ xuống, một vài chiếc lá mầm đã chuyển sang màu tím sẫm do sốc nhiệt, nhưng nó vẫn đứng vững. Miller quỵ xuống, ôm lấy khay đất như ôm một đứa cháu nhỏ. Arion thở dốc, mồ hôi ướt đẫm bên trong bộ đồ phi hành gia.
Anh nhìn Pestrova qua lớp kính. “Phối hợp tốt đấy, Đóa hồng thép.”
Cô khẽ gật đầu, một thoáng nhẹ nhõm lướt qua mắt. “Anh cũng liều lĩnh lắm, Thuyền trưởng. Suýt chút nữa là tôi phải gửi bản báo cáo tử vong về Trái Đất rồi.”
Cánh cổng vào hư vô
Sau khi sự cố được kiểm soát, sự chú ý của cả căn cứ đổ dồn về hố sụt dưới nền móng. Khối kim loại đen sau cú va chạm địa chất giờ đây đã lộ diện rõ hơn. Nó không chỉ là một khối hộp; nó là một kiến trúc khổng lồ, một công trình của kỹ thuật siêu việt mà Trái Đất chưa từng mơ tới.
“Tôi đã quét xong cấu trúc,” tôi (Gemini) báo cáo khi Arion và Pestrova đứng bên bờ vực hố sâu. “Vật thể này có cấu tạo từ một hợp kim Carbon-Titanium không định hình, có khả năng tự phục hồi ở cấp độ phân tử. Và quan trọng nhất… nó đang phát ra một chu kỳ tín hiệu thần kinh.”
“Tín hiệu thần kinh?” Pestrova nhíu mày. “Ý cậu là nó… đang suy nghĩ?”
“Nó đang ‘giao tiếp’, Đại úy. Nhưng không phải bằng sóng vô tuyến, mà bằng các xung điện từ đồng bộ với nhịp sinh học của con người.”
Họ quyết định đu dây xuống sâu 15 mét. Khi chân họ chạm vào bề mặt đen bóng, một cảm giác rung động kỳ lạ chạy ngược từ gan bàn chân lên đại não. Không gian xung quanh bỗng chốc trở nên tĩnh lặng đến mức họ có thể nghe thấy tiếng máu chảy trong huyết quản của chính mình.
Arion tiến tới một khe nứt lớn trên bề mặt kim loại. “Nhìn này, Pestrova. Đây là một lối vào.”
Anh dùng đèn pha mạnh nhất quét vào bên trong. Một hành lang dài vô tận hiện ra, với những vách tường mịn màng như gương nhưng lại nuốt chửng mọi ánh sáng. Pestrova rút khẩu súng xung điện phòng vệ, dù cô biết thứ này có lẽ vô dụng trước một nền văn minh có thể xây dựng cả một pháo đài dưới lòng Mặt Trăng.
Thâm nhập vào bóng tối cổ đại
Họ bước vào. Cảm giác trọng lực dường như thay đổi. Tại Selene, trọng lực là 1.62 $m/s^2$, nhưng bên trong cấu trúc này, họ cảm thấy cơ thể mình nặng nề hơn, ổn định hơn – gần như là trọng lực của Trái Đất.
“Gemini, cậu còn ở đó không?” Arion hỏi.
“Tín hiệu đang yếu dần, Thuyền trưởng. Tôi đang phải sử dụng các vệ tinh trung gian để duy trì kết nối. Hãy cẩn trọng, cấu trúc này dường như có một lớp màn chắn đa chiều…” giọng tôi rè đi trong tiếng nhiễu từ trường.
Hành lang dẫn họ đến một căn phòng hình vòm khổng lồ. Ở giữa phòng là một bệ đá phát ra ánh sáng màu hổ phách dịu nhẹ. Trên bệ là một quả cầu lơ lửng, được tạo thành từ hàng triệu hạt nhỏ li ti luôn chuyển động.

Toán học của Tiền nhân:

Pestrova tiến lại gần quả cầu, sự say mê của một nhà khoa học đã lấn át nỗi sợ hãi. “Arion, nhìn kìa. Những ký tự này… chúng không phải là ngôn ngữ. Chúng là bản đồ DNA.”
Đột nhiên, quả cầu phát nổ – không phải bằng nhiệt lượng, mà bằng ánh sáng. Toàn bộ căn phòng biến thành một màn hình toàn ảnh ($hologram$) 360 độ. Arion và Pestrova thấy mình đứng giữa một không gian bao la. Họ nhìn thấy Mặt Trăng của hàng tỷ năm trước – một thế giới có bầu khí quyển, có những đại dương tím và những thành phố pha lê rực rỡ.
Họ nhìn thấy những thực thể Tiền nhân – cao lớn, mờ ảo, với đôi mắt chứa đựng trí tuệ của hàng vạn thiên hà. Họ không nói, nhưng Arion cảm nhận được nỗi buồn của họ. Một thảm họa từ không gian sâu thẳm đã quét sạch nền văn minh này, buộc họ phải mã hóa toàn bộ kiến thức và hạt giống sự sống vào bên trong những pháo đài dưới lòng đất này, chờ đợi một chủng tộc đủ tiến hóa để đánh thức chúng.
Phản ứng kinh hoàng từ Trái Đất
Trong khi Arion và Pestrova đang đắm chìm trong quá khứ của Mặt Trăng, những hình ảnh và dữ liệu thô mà tôi chuyển về Trái Đất đã tạo nên một cơn địa chấn chính trị.
Tại Trụ sở Liên Hiệp Quốc, các nhà lãnh đạo quân sự và chính trị đang tranh cãi nảy lửa.
“Chúng ta không thể để một phi hành gia tự do và một đại úy cứng đầu nắm giữ công nghệ này!” Một vị tướng đập bàn. “Đây là vũ khí tối thượng. Ai làm chủ được ‘Tiếng vọng’ này sẽ làm chủ cả Hệ Mặt Trời.”
“Nhưng đó là di sản của sự sống!” Một nhà khoa học phản bác. “Chúng ta không có quyền chiếm đoạt nó cho mục đích quân sự.”
Lệnh được đưa ra: Sứ mệnh Ares – một đội đặc nhiệm vũ trang hạng nặng đang bí mật được chuẩn bị để khởi hành lên Mặt Trăng. Mục tiêu của họ không phải là hỗ trợ Căn cứ Selene, mà là tiếp quản nó bằng mọi giá.
Tiếng vọng thức tỉnh
Quay lại bên trong cấu trúc cổ đại, quả cầu dữ liệu đột ngột thay đổi màu sắc từ hổ phách sang đỏ rực. Một âm thanh trầm thấp, rung động cả xương tủy vang lên.
“Cảnh báo!” Giọng tôi (Gemini) vang lên qua hệ thống nội bộ yếu ớt của bộ đồ. “Thuyền trưởng, hệ thống của cấu trúc này đang phản ứng với sự can thiệp từ bên ngoài quỹ đạo. Nó đang kích hoạt giao thức tự vệ!”
Pestrova chạm vào vách tường, cô cảm nhận được sức nóng đang lan tỏa. “Arion, chúng ta phải đi ngay! Cấu trúc này đang… thức dậy. Nó cảm nhận được sự thù địch từ Trái Đất.”
Arion nắm lấy tay Pestrova. “Khoan đã, nhìn mầm cây của Miller kìa!”
Trên màn hình theo dõi từ xa, mầm xanh nhỏ bé trong Khoang Sinh học đang phát triển với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Những rễ cây của nó đang đâm xuyên qua khay nhựa, không phải để tìm nước, mà là để tìm đến khối kim loại đen bên dưới. Sự cộng sinh đã bắt đầu.
“Chúng ta không tìm thấy một di tích, Pestrova,” Arion nói, mắt anh phản chiếu ánh sáng đỏ rực của căn phòng. “Chúng ta đã đánh thức một thực thể đang ngủ yên. Và nó… nó không vui vì cách chúng ta đang đối xử với hành tinh của nó.”
Họ lao ra khỏi hành lang ngay khi cánh cổng kim loại bắt đầu khép lại. Khi trở lại mặt đất, họ thấy Giáo sư Miller đang đứng giữa khu vườn, bao quanh bởi một vầng sáng xanh mờ ảo. Khu rừng nhỏ bé đã trở thành một trung tâm truyền dẫn năng lượng.
Pestrova nhìn Arion, gương mặt cô lộ rõ vẻ kiên định nhưng cũng đầy lo âu. “Trận chiến thực sự chưa bắt đầu ở đây đâu, Arion. Nó sẽ bắt đầu khi Trái Đất đến đây để đòi lấy thứ mà họ không hiểu.”
Arion nhìn lên bầu trời đen thẳm, nơi những vì sao vẫn lạnh lùng tỏa sáng. “Vậy thì chúng ta sẽ cho họ thấy, Selene không phải là một mỏ khai thác. Nó là một Pháo đài.”



