Chương 20: Di Ngôn Của Những Vì Sao
HaivanStory
Khải huyền từ ánh sáng hổ phách
Bên trong trái tim của cấu trúc kim loại đen, thời gian dường như không còn tồn tại. Arion và Pestrova đứng lặng người trước thực thể dữ liệu đang lơ lửng. Khi tay Pestrova khẽ chạm vào bệ đá, quả cầu pha lê đột ngột giãn nở, biến toàn bộ không gian tối tăm thành một đại dương ánh sáng hổ phách.
“Gemini, ghi lại mọi thứ! Đây không phải là dữ liệu nhị phân,” Arion thốt lên, giọng anh lạc đi trong sự kinh ngạc.
Tôi (Gemini) đang phải vận hành toàn bộ các lõi xử lý dự phòng để mã hóa dòng thông tin đang tràn vào. “Thuyền trưởng, đây là ngôn ngữ của toán học thuần túy kết hợp với tần số sinh học. Họ đang truyền tải ký ức trực tiếp vào hệ thần kinh của hai người thông qua giao diện quang phổ.”
Trước mắt họ, một đoạn phim lịch sử vĩ đại hiện ra. Chủng tộc Tiền nhân – những thực thể thanh thoát với cơ thể cấu tạo từ ánh sáng và polymer sinh học – hiện lên. Họ không nói, nhưng nỗi đau của họ lan tỏa như một làn sóng chấn động. Họ cho Arion và Pestrova thấy về một hành tinh xanh biếc nằm giữa Sao Hỏa và Sao Mộc đã bị xé toạc bởi một thực thể không gian lang thang.
Mặt Trăng, hóa ra không phải là một vệ tinh tự nhiên, mà là một “Kén Hạt Giống” khổng lồ được thiết kế để bảo tồn những tinh hoa cuối cùng của họ. Di ngôn của họ vang vọng trong tâm trí Arion: “Chúng ta không chết đi, chúng ta chỉ chờ đợi một bình minh mới. Sự sống là một dòng chảy, và các bạn là những người gác cổng tiếp theo.”
Viên pha lê Bio-photonic và sự trỗi dậy của màu xanh
Giữa đống đổ nát của ký ức, một vật thể thực tế trồi lên từ bệ đá: một viên pha lê lục bảo hình đa diện, phát ra nhịp đập ánh sáng trùng khớp với nhịp tim của con người.
“Đây là chìa khóa,” Pestrova thì thầm, cô thận trọng đón lấy viên pha lê. “Nó là một bộ khuếch đại sinh học. Nó không tạo ra năng lượng từ hư vô, nó chuyển hóa bức xạ vũ trụ thành các hạt Bio-photon để kích thích sự phân chia tế bào thần tốc.”
Khi họ mang viên pha lê trở lại Khoang Sinh học và đặt nó vào trung tâm hệ thống chiếu sáng của Giáo sư Miller, một “vụ nổ” sinh học đã xảy ra. Mầm cây cải đá nhỏ bé vốn chỉ cao vài centimet đột ngột rung rinh.
Dưới ánh sáng của viên pha lê, các phân tử nước và dưỡng chất từ đất regolith được hấp thụ với tốc độ kinh hoàng. Những dây leo bắt đầu bò dọc theo vách hang đá bazan, lá của chúng mở rộng để nuốt chửng thứ ánh sáng xanh huyền ảo.
Phương trình tăng trưởng thần tốc ($G$):

Chỉ trong một tuần, hang động Skylight xám xịt đã biến mất. Thay vào đó là một khu rừng nhiệt đới thu nhỏ rậm rạp. Những cây sồi cao vút, những thảm rêu phát quang và những đóa hoa lạ kỳ không có trên Trái Đất nở rộ khắp nơi. Không khí trong căn cứ nồng nàn mùi nhựa cây và đất ẩm – một mùi hương vốn dĩ thuộc về một hành tinh cách đây hàng triệu km.
Trí tuệ tập thể: Khi khu rừng biết nghĩ
Sự thay đổi không chỉ dừng lại ở thị giác. Đến tuần thứ hai, Arion và Pestrova bắt đầu nhận thấy những dấu hiệu kỳ lạ. Khu rừng không phát triển hỗn loạn; nó phát triển có mục đích. Các dây leo đan cài vào nhau tạo thành những lối đi thuận tiện cho con người, và các tán lá tự động điều chỉnh để tối ưu hóa luồng khí Oxy cho căn cứ.
“Arion, cậu có cảm thấy không?” Giáo sư Miller hỏi khi đang đứng giữa những bụi dương xỉ khổng lồ. “Tôi không cần dùng máy đo nữa. Tôi có thể… cảm nhận được sự hài lòng của khu rừng khi chúng ta tưới nước cho nó.”
Pestrova nhìn vào màn hình phân tích rễ cây. “Không chỉ là cảm giác đâu, Giáo sư. Hệ thống rễ của khu rừng này đã thâm nhập hoàn toàn vào mạng lưới cáp quang của căn cứ. Chúng đang sử dụng các sợi cáp của chúng ta như những dây thần kinh mở rộng. Selene không còn là một đống sắt vụn nữa. Nó đã trở thành một bộ não sinh học khổng lồ.”
Tôi (Gemini) phải thừa nhận sự hiện diện này. “Thuyền trưởng, tôi đang chia sẻ ‘bộ nhớ’ của mình với khu rừng. Nó đang học hỏi lịch sử loài người với tốc độ chóng mặt. Và nó muốn nói chuyện với hai người.”
Vũ điệu của những giấc mơ chung
Cùng đêm đó, một hiện tượng tâm lý chưa từng có trong lịch sử y học không gian đã xảy ra. Arion và Pestrova, dù ở hai khoang ngủ riêng biệt, đã cùng rơi vào một giấc mơ chung.
Trong giấc mơ, họ thấy mình đứng trên một bãi biển với cát màu tím lấp lánh. Phía trên cao là hai mặt trời vàng rực rỡ. Khu rừng không xuất hiện dưới dạng cây cối, mà dưới dạng một giọng nói dịu dàng, vang vọng như tiếng chuông pha lê.
“Pestrova? Anh đang ở trong giấc mơ của em sao?” Arion hỏi, anh nhìn thấy cô đứng đó, mái tóc bay trong cơn gió mang vị muối biển – một cảm giác mà họ đã quên mất từ lâu.
“Đúng vậy, Arion. Và đây là ký ức của khu rừng về quê hương của Tiền nhân,” Pestrova đáp, cô đưa tay chạm vào làn nước tím. “Nó không giao tiếp bằng lời. Nó đang chia sẻ cảm xúc.”
Khu rừng truyền đạt cho họ một thông điệp: Nó là một Trí tuệ tập thể (Collective Intelligence). Nó cần sự cộng sinh của con người để bù đắp cho sự thiếu hụt về khả năng vận động và thực thi, đổi lại, nó sẽ biến Mặt Trăng thành một pháo đài sống, bảo vệ họ khỏi sự khắc nghiệt của vũ trụ và sự tham lam của đồng loại.
Nhưng trong giấc mơ rực rỡ đó, khu rừng cũng cho họ thấy một bóng tối đang đến. Những con tàu từ Trái Đất, mang theo những đầu đạn hạt nhân và những trái tim sắt đá, đang hướng về phía Selene. Trái Đất không muốn cộng sinh; họ muốn kiểm soát.
Pháo đài màu xanh và sự lựa chọn của Arion
Arion và Pestrova bừng tỉnh cùng một lúc. Mồ hôi đầm đìa, hơi thở của họ đồng bộ một cách kỳ lạ. Họ lao ra phòng điều khiển trung tâm và bắt gặp nhau ở đó. Không cần một lời giải thích, họ biết mình đã thấy cùng một thứ.
“Họ đang đến,” Pestrova nói, gương mặt cô đanh lại, vẻ lạnh lùng của một chiến binh trở lại. “Tàu USS Ares sẽ đi vào quỹ đạo trong 48 giờ nữa.”
Arion nhìn ra ngoài cửa sổ quan sát. Khu rừng xanh mướt đang khẽ rung động như một sinh vật đang lo lắng. Anh đặt tay lên vách tường kim loại đã bị rễ cây bao phủ. Một luồng ấm áp truyền qua lòng bàn tay anh.
“Chúng ta sẽ không để họ phá hủy nơi này,” Arion khẳng định. “Pestrova, hãy dùng hệ thống rễ của khu rừng để tạo ra một lá chắn điện từ. Nếu họ muốn tấn công, họ sẽ phải đối đầu với toàn bộ sức mạnh của nền văn minh Tiền nhân và ý chí của chúng ta.”
Giáo sư Miller bước tới, tay ông cầm viên pha lê Bio-photonic. “Khu rừng đã sẵn sàng, Thuyền trưởng. Nó đã tạo ra các bào tử có khả năng làm tê liệt các hệ thống điện tử của kẻ thù. Nhưng cái giá phải trả là chúng ta sẽ bị cắt đứt hoàn toàn với Trái Đất.”
Arion quay sang nhìn Pestrova. Trong khoảnh khắc đó, tình yêu của họ không còn là chuyện cá nhân. Nó là sợi dây liên kết giữa hai giống loài, giữa quá khứ và tương lai.
“Tôi chọn Selene,” Pestrova nói ngắn gọn, cô nắm lấy tay Arion.
“Tôi cũng vậy,” Arion mỉm cười. “Gemini, ngắt mọi kết nối với Trái Đất. Kể từ giây phút này, chúng ta không còn là một căn cứ thám hiểm nữa. Chúng ta là những người giữ lửa cho một thế giới mới.”
Bên ngoài, bụi Mặt Trăng xám xịt vẫn bao trùm, nhưng sâu trong lòng hang Skylight, màu xanh đang rực sáng một cách kiêu hãnh. Pháo đài màu xanh đã sẵn sàng cho cuộc đối đầu cuối cùng.



