Chương 21: Pháo Đài Màu Xanh
HaivanStory
Bầu trời phía trên hố va chạm Shackleton không còn là một màu đen tĩnh mịch của chân không. Nó đã bị xé toạc bởi luồng đuôi lửa xanh biếc từ các động cơ phản lực nhiệt hạch hạng nặng. Con tàu USS Ares, niềm tự hào của Lực lượng Không gian Liên Hiệp, đang hiện ra như một con quái vật cơ khí khổng lồ, che khuất cả một góc nhìn từ Căn cứ Selene.
Bóng dáng từ quỹ đạo
Sự tĩnh lặng ngọt ngào của khu rừng trong lòng hang Skylight bị phá vỡ bởi tiếng còi báo động gắt gỏng. Arion đứng trong phòng điều khiển, mắt dán chặt vào màn hình radar tầm xa. Một thực thể có khối lượng hàng chục ngàn tấn đang giảm tốc để đi vào quỹ đạo thấp ngay phía trên họ.
“Gemini, nhận diện mục tiêu!” Arion ra lệnh, giọng anh đanh lại.
“Xác nhận: Tàu tuần dương hạng nặng USS Ares. Trang bị: 12 pháo laser tầm xa, 4 bệ phóng tên lửa xung kích và một đại đội lính thủy đánh bộ không gian,” tôi (Gemini) báo cáo. “Họ đã bỏ qua mọi giao thức liên lạc dân sự. Họ đang khóa mục tiêu vào cửa chính của hang động.”
Pestrova bước vào, bộ quân phục cũ của cô đã được thay bằng bộ giáp sinh học nhẹ mà cô và Miller vừa chế tạo từ sợi của khu rừng. Gương mặt cô lạnh như băng, nhưng đôi tay lại siết chặt khẩu súng điện từ.
“Họ không đến để đàm phán, Arion,” Pestrova nói, ánh mắt cô hướng về phía luồng sáng đang lớn dần trên bầu trời. “Họ đến để tịch thu viên pha lê và ‘thanh lọc’ bất cứ thứ gì họ cho là mối đe dọa sinh học. Đối với họ, khu rừng này là một mầm bệnh ngoài hành tinh.”
Lời tuyên ngôn của những người giữ lửa
Một thông điệp đè bẹp mọi tần số nội bộ của căn cứ. Hình ảnh Thống tướng Vance – một người đàn ông với khuôn mặt khắc khổ và đầy những huân chương – hiện lên trên màn hình lớn.
“Thuyền trưởng Arion, Đại úy Pestrova. Các vị đang nắm giữ tài sản trái phép thuộc chủ quyền của Liên Hiệp Quốc. Theo sắc lệnh an ninh toàn cầu, Căn cứ Selene phải được bàn giao ngay lập tức. Các vị có 30 phút để sơ tán vào module thoát hiểm. Sau thời gian đó, bất kỳ sự kháng cự nào cũng sẽ bị coi là hành động phản bội nhân loại.”
Arion nhìn Pestrova, rồi nhìn ra khu rừng đang rung rinh như thể cũng đang nghe thấy lời đe dọa. Những tán lá rực rỡ sắc xanh lục bảo, những bông hoa phát sáng đang tỏa hương thơm dịu mát. Đây không phải là “tài sản”. Đây là một sự sống đang hồi sinh.
“Anh định làm gì?” Pestrova hỏi.
Arion mỉm cười, một nụ cười đầy ngạo nghễ. Anh bước tới bảng điều khiển toàn đải. “Gemini, mở kênh liên lạc công khai toàn hệ thống. Tôi muốn cả Trái Đất nghe thấy điều này.”
“Đã sẵn sàng, Thuyền trưởng.”
“Gửi tàu USS Ares,” giọng Arion vang vọng khắp không gian. “Đây là Thuyền trưởng Arion của Căn cứ Selene. Chúng tôi không chấp nhận yêu cầu của các ông. Mặt Trăng này không thuộc về bất kỳ quốc gia nào. Khu rừng này là di sản của một nền văn minh đã khuất, và chúng tôi là những người bảo hộ nó. Bước qua vạch ranh giới của hang Skylight, các ông sẽ không còn đối đầu với con người, mà là đối đầu với chính hành tinh này.”
Kiến trúc pháo đài sinh học
Ngay khi kênh liên lạc bị cắt, Pestrova lập tức hành động. “Arion, chúng ta không thể đấu súng với một con tàu tuần dương. Chúng ta cần ‘kích hoạt’ pháo đài.”
Dưới sự chỉ dẫn của trí tuệ tập thể khu rừng, Pestrova kết nối viên pha lê Bio-photonic vào mạng lưới điều khiển trung tâm của Tiền nhân. Cô không còn gõ phím; cô đặt tay lên một khối cảm biến sinh học, cho phép ý thức của mình hòa nhập vào hệ thống rễ cây.
“Kích hoạt Giao thức Lá chắn Mycelium!” Pestrova hô lớn.
Một cảnh tượng kinh ngạc diễn ra. Những dây leo khổng lồ, vốn đang bò trên vách hang, bắt đầu di chuyển như những xúc tu của một sinh vật biển khổng lồ. Chúng vươn ra ngoài cửa hang, đan vào nhau tạo thành một mạng lưới hình vòm vững chắc che kín lối vào.
Nhưng đó không chỉ là gỗ và lá. Các sợi nấm (Mycelium) trong đất bắt đầu hấp thụ quặng sắt và titan từ lớp regolith, biến các dây leo thành một loại vật liệu composite sinh học-kim loại có độ cứng vượt xa thép tôi.
Độ bền của Lá chắn Bio-Regolith ($D$):

“Gemini, chuyển toàn bộ dữ liệu từ các cảm biến thực vật sang hệ thống nhắm bắn tự động!” Pestrova ra lệnh. Giờ đây, mỗi chiếc lá phát quang bên ngoài hang động đều trở thành một “mắt” radar, cung cấp dữ liệu 360 độ mà không một công nghệ tàng hình nào của USS Ares có thể qua mặt.
Cuộc tấn công của sắt thép
USS Ares không chờ đợi. Thống tướng Vance ra lệnh phóng các drone chiến đấu “Harpy” – những cỗ máy giết người nhỏ gọn, trang bị súng máy cao tần và thuốc nổ định hướng. Hàng chục đốm sáng lao xuống hang Skylight như một bầy ong bắp cày sắt đá.
“Phòng thủ tầm gần!” Arion hét lên.
Khu rừng đáp trả. Không bằng súng đạn, mà bằng sinh học. Những đóa hoa khổng lồ hình loa kèn đột ngột nở rộ, phun ra một lượng lớn bào tử mang điện tích cao.
Khi các drone Harpy lao vào đám mây bào tử, các vi mạch nhạy cảm của chúng bắt đầu chập mạch. Bào tử của Tiền nhân không chỉ là hạt giống; chúng là những quả bom EMP (xung điện từ) tự nhiên.
Xoẹt! Xoẹt! Từng chiếc drone mất kiểm soát, đâm sầm vào vách đá hoặc rơi rụng như lá mùa thu. Nhưng USS Ares không dừng lại. Họ khai hỏa pháo chính. Một luồng ánh sáng trắng xóa từ quỹ đạo bắn xuống, va chạm trực diện vào lá chắn dây leo.
Một tiếng nổ rung chuyển cả Mặt Trăng. Arion và Pestrova bị hất văng ra sàn. Khói bụi mù mịt.
“Lá chắn còn không?” Arion lồm cồm bò dậy, lau vết máu trên trán.
“Mất 30% cấu trúc ở khu vực trung tâm, nhưng nó đang tự phục hồi!” Pestrova trả lời, tay cô vẫn dính chặt vào cảm biến. “Khu rừng đang dồn toàn bộ glucose và năng lượng để tái tạo các mô bị cháy. Chúng ta cần phản công, Arion! Nếu họ bắn phát thứ hai, căn cứ sẽ sụp đổ!”
Vũ khí của những vì sao
“Gemini, kích hoạt lõi năng lượng của Tiền nhân ở mức 150%!” Arion ra lệnh, ánh mắt anh lóe lên sự quyết đoán. “Pestrova, tôi cần cô hướng dẫn khu rừng tập trung toàn bộ Bio-photon vào trụ đá trung tâm.”
Arion chạy tới khối kim loại đen cổ đại. Anh hiểu rằng đây không chỉ là một ngôi mộ, nó là một khẩu pháo năng lượng nếu biết cách vận hành. Anh đặt tay lên những ký tự cổ xưa, cảm nhận nhịp đập của khu rừng đang gào thét đòi bảo vệ lãnh thổ.
“Làm đi, Pestrova!”
Trong một khoảnh khắc thần thánh, toàn bộ khu rừng bỗng đổi sang màu đỏ rực. Ánh sáng từ hàng triệu chiếc lá chảy ngược về phía trụ đá, tạo thành một khối cầu năng lượng chói lòa.
Trụ đá phóng ra một chùm tia chớp màu tím lục, không phải hướng về phía USS Ares, mà hướng thẳng vào lớp bụi regolith bao quanh hang động. Một sóng xung kích từ trường cực mạnh lan tỏa, nhấc bổng hàng tấn bụi Mặt Trăng lên không trung, tạo thành một cơn bão bụi ion hóa khổng lồ bao vây lấy con tàu tuần dương trên quỹ đạo.
Hệ thống điều khiển của USS Ares bị tê liệt hoàn toàn. Con tàu khổng lồ bắt đầu trôi dạt mất kiểm soát, các cảm biến bị mù bởi cơn bão từ trường sinh học.
“Đây là lời cảnh báo cuối cùng!” Arion nói qua radio, giọng anh vang lên trong buồng lái của tàu Ares giữa những tiếng nhiễu loạn. “Rời khỏi quỹ đạo của chúng tôi ngay lập tức, hoặc cơn bão này sẽ kéo các ông xuống bề mặt Mặt Trăng vĩnh viễn!”
Sự ra đời của một chủ quyền mới
Im lặng bao trùm trong vài phút dài dằng dặc. Cuối cùng, tàu USS Ares từ từ khởi động động cơ dự phòng, rút lui về phía quỹ đạo cao, rời xa vùng chiến sự. Họ đã hiểu rằng, tại Selene, luật pháp của Trái Đất không còn giá trị.
Trong lòng hang, ánh sáng đỏ dịu xuống, trở lại màu xanh yên bình. Arion và Pestrova đứng cạnh nhau, nhìn khu rừng đang mệt mỏi rủ lá sau cuộc chiến. Họ đã thắng, nhưng cái giá là sự cắt đứt hoàn toàn với quê hương.
“Chúng ta là những kẻ nổi loạn rồi,” Pestrova nói khẽ, cô tựa đầu vào vai Arion.
“Không,” Arion nắm lấy tay cô, nhìn về phía mầm xanh của Miller nay đã thành một cây cổ thụ. “Chúng ta là những người tự do. Trái Đất có thể giữ lấy những cuộc chiến của họ. Chúng ta sẽ xây dựng một thế giới mới ở đây.”



