Chương 22: Cuộc Cách Mạng Helium-3
HaivanStory
Bình minh của kỷ nguyên “Vàng Xám”
Mặt Trăng không còn là “vùng đất chết” xám xịt và im lìm của những năm đầu thế kỷ 21. Giờ đây, nhìn từ quỹ đạo, bình nguyên Mare Nectaris (Biển Mật Ngọt) lấp lánh dưới ánh mặt trời không phải vì nước, mà vì hàng ngàn ánh đèn từ các tổ hợp khai thác khổng lồ.
Căn cứ Selene đã rũ bỏ lớp áo của một trạm nghiên cứu khiêm tốn. Nó đã phình to ra, đâm sâu vào lòng đất và vươn rộng trên bề mặt như một sinh vật cơ khí khổng lồ. Trung tâm của sự thay đổi này chính là dàn máy Harvester-X – những “con cá voi thép” dài hơn 100 mét, di chuyển chậm chạp trên biển bụi regolith.
“Gemini, báo cáo tiến độ mẻ lọc số 402,” Arion nói qua radio khi anh đang lái chiếc phi thuyền tuần tra nhỏ lướt trên bề mặt lồi lõm.
“Thưa Thuyền trưởng, Harvester-X đang hoạt động ở công suất 110%. Chúng ta đã tách chiết thành công 45kg Helium-3 chỉ trong vòng 6 giờ qua,” tôi (Gemini) phản hồi với giọng điệu đầy tự hào. “Số lượng này đủ để vận hành toàn bộ thành phố New York trong vòng một tháng mà không phát thải một gram carbon nào.”
Arion nhìn xuống. Những chiếc gàu xúc khổng lồ của Harvester-X đang xới tung lớp bụi cổ đại, đưa chúng vào lò nung plasma.
Quy trình chiết xuất Helium-3 (^3He):
Bụi regolith được nung nóng đến nhiệt độ tới hạn để giải phóng các khí bị giam giữ trong cấu trúc tinh thể đá:
T_extract ~700 độ C —>Release^3He, H_2, He, N_2
Sau đó, khí được làm lạnh xuống gần độ không tuyệt đối ($4K$) để hóa lỏng và tách riêng biệt thông qua quy trình chưng cất phân đoạn lượng tử.
“Tốt lắm,” Arion thầm thì. “Chúng ta không chỉ đào đất, Gemini. Chúng ta đang đào lấy tương lai.”
Trạm xăng của cả Hệ Mặt Trời
Tại khu vực bến cảng không gian của Selene, cảnh tượng sầm uất chưa từng thấy đang diễn ra. Những con tàu vận tải xuyên hành tinh khổng lồ đang xếp hàng chờ đợi.
Mặt Trăng giờ đây chính là “Trạm xăng của Hệ Mặt Trời”. Thay vì phải vận chuyển nhiên liệu nặng nề từ giếng trọng lực sâu của Trái Đất, các con tàu thám hiểm xa xôi chỉ cần ghé qua Selene để nạp đầy Helium-3 và Hydro lỏng.
Pestrova đứng trên đài kiểm soát, mái tóc cô được buộc gọn gàng, ánh mắt sắc sảo theo dõi từng luồng khí nhiên liệu được bơm vào con tàu Hermes-9 đang chuẩn bị lên đường tới Sao Mộc. Cô không còn là một đại úy quân đội cứng nhắc; cô là kiến trúc sư trưởng của mạng lưới hậu cần vĩ đại nhất nhân loại từng thấy.
“Cẩn thận áp suất ở vòi phun số 3!” Pestrova quát vào micro. “Nếu các anh làm rò rỉ một gram He-3, tôi sẽ bắt các anh dùng ống hút để nhặt lại từng nguyên tử đấy!”
Arion đáp phi thuyền xuống ngay cạnh đài kiểm soát, anh bước ra với nụ cười rạng rỡ. “Vẫn giữ phong cách ‘Đóa hồng thép’ chứ, Alisa?”
Pestrova quay lại, ánh mắt cô mềm mỏng đi khi thấy anh. “Công việc này không dành cho những kẻ mơ mộng, Arion. Nếu tôi không nghiêm khắc, cả cái trạm này sẽ nổ tung thành một ngôi sao mới trên bầu trời.”
“Nhưng hôm nay chúng ta đã phá kỷ lục doanh thu,” Arion bước tới sát cạnh cô, nhìn ra khung cảnh nhộn nhịp bên dưới. “Trái Đất đã bắt đầu hạ giá điện xuống mức gần như bằng không. Chúng ta đang thay đổi thế giới, từng chút một.”
Họ đứng đó, vai kề vai, nhìn về phía Trái Đất xanh thẳm đang lơ lửng trên đường chân trời Mặt Trăng. Giữa bộn bề máy móc và những con số khô khan, một sợi dây liên kết vô hình nhưng chắc chắn đang thắt chặt họ lại.
Cơn giận của Rồng Lửa: Sự cố CME
Sự yên bình và thành công thường là màn dạo đầu cho những thử thách khắc nghiệt nhất của vũ trụ.
“Cảnh báo khẩn cấp cấp độ Omega!” Giọng tôi (Gemini) đột ngột chuyển sang tông màu đỏ chói tai trên mọi hệ thống loa. “Vệ tinh quan sát mặt trời SOHO-4 vừa ghi nhận một vụ phun trào nhật hoa (CME – Coronal Mass Ejection) cực mạnh hướng thẳng về phía Mặt Trăng. Loại: X-Class Flare. Thời gian tác động: 12 phút!”
Mặt Trăng không có khí quyển và từ trường đủ mạnh để che chở. Một cơn bão proton từ mặt trời có thể nướng chín bất kỳ sinh vật nào ở ngoài trời và phá hủy toàn bộ hệ thống điện tử nhạy cảm.
“Tất cả công nhân vào hầm trú ẩn ngay lập tức!” Arion hét vào hệ thống liên lạc. “Kích hoạt lá chắn từ trường cho các Harvester!”
“Arion! Trạm bơm số 7 vẫn còn người!” Pestrova chỉ tay về phía một trạm nhỏ nằm biệt lập ở vùng rìa phía Đông. “Họ là đội kỹ thuật mới, hệ thống liên lạc của họ đang bị nhiễu.”
“Tôi sẽ đi,” Arion lao về phía chiếc Rover bọc chì hạng nặng.
“Không, tôi đi với anh!” Pestrova quyết liệt. “Anh cần tôi để kích hoạt thủ công cửa sập từ bên ngoài.”
Chiếc Rover lao đi giữa biển bụi xám, xé toạc sự tĩnh lặng. Bầu trời bỗng chốc đổi màu. Thay vì màu đen vĩnh cửu, nó chuyển sang một màu tím ma mị và đầy đe dọa. Những hạt mang điện bắt đầu đập vào vỏ xe, tạo ra những tiếng nổ lách tách như điện cao thế.
Khoảnh khắc sinh tử trong hang đá cổ
Họ vừa kịp sơ tán đội kỹ thuật tại trạm số 7 vào hầm ngầm thì một luồng xung kích điện từ cực mạnh quét qua. Chiếc Rover bị lật nhào bởi một dư chấn địa chấn do bão từ gây ra.
“Pestrova! Em có sao không?” Arion lồm cồm bò dậy giữa đống đổ nát của khoang lái.
“Em… em ổn, nhưng bộ đồ của em bị rách ở cánh tay!” Pestrova thở dốc. Đây là án tử hình trên Mặt Trăng. Chỉ cần một vết rò nhỏ, áp suất sẽ tan biến hoặc bức xạ sẽ xâm nhập.
Arion nhìn quanh. Họ đang ở gần lối vào của một hang dung nham cổ đại nhỏ hẹp. “Vào đó ngay! Gemini, tính toán mức độ che chắn của hang đá này!”
“Thưa Thuyền trưởng, lớp đá bazan dày 5 mét phía trên hang có thể ngăn chặn 98% bức xạ proton. Đó là hy vọng duy nhất của hai người,” tôi đáp, giọng tôi cũng bắt đầu bị nhiễu bởi bão từ.
Arion kéo Pestrova vào sâu trong hang. Anh dùng keo sinh học dán kín vết rách trên bộ đồ của cô, rồi kéo cô vào sát lòng mình. Không gian trong hang tối đen như mực, chỉ còn ánh sáng xanh le lói từ đồng hồ đo nồng độ bức xạ trên cổ tay.
Tít… Tít… Tít… Tiếng máy đo kêu dồn dập, báo hiệu tử thần đang gõ cửa bên ngoài vách đá.
“Arion…” Pestrova thì thầm, giọng cô run lên. “Nếu chúng ta không ra được khỏi đây… em muốn anh biết rằng… em chưa từng hối hận vì đã ở lại Selene.”
Arion siết chặt cô hơn. “Đừng nói như vậy, Alisa. Chúng ta đã xây dựng một pháo đài, chúng ta đã chinh phục cả một khu rừng cổ đại. Một cơn bão nắng không thể kết thúc câu chuyện của chúng ta ở đây.”
Anh tháo mũ bảo hiểm – một hành động cực kỳ nguy hiểm nhưng cần thiết khi hệ thống làm mát của bộ đồ bắt đầu hỏng. Anh áp trán mình vào trán cô. Trong bóng tối, hơi thở của họ hòa quyện vào nhau.
“Em có nhớ vũ điệu trong trọng lực thấp không?” Arion hỏi, giọng anh trầm xuống, đầy từ tính.
“Làm sao em quên được…”
“Ở đây không có nhạc, không có Trái Đất xanh để ngắm nhìn. Chỉ có anh và em. Nhưng Alisa, ngay cả khi đây là khoảnh khắc cuối cùng, anh cũng muốn nó thuộc về em.”
Anh đặt nụ hôn lên môi cô – một nụ hôn nồng cháy, mang vị của bụi sao và sự khát khao mãnh liệt. Trong khoảnh khắc đó, nỗi sợ hãi về cái chết tan biến. Chỉ còn lại nhịp đập của hai trái tim đang cộng hưởng mãnh liệt hơn bất kỳ lò phản ứng nhiệt hạch nào trên Mặt Trăng. Pestrova vòng tay qua cổ anh, cô không còn là “Đóa hồng thép” cứng nhắc nữa; cô chỉ là một người phụ nữ đang yêu, tìm thấy bến đỗ bình yên nhất giữa cơn bão vũ trụ.
Bình minh tím và lời hứa mới
Cơn bão kéo dài sáu tiếng đồng hồ. Sáu tiếng đồng hồ của sự tĩnh lặng và những lời tự tình trong bóng tối đã thay đổi hoàn toàn mối quan hệ của họ. Họ đã chia sẻ về tuổi thơ, về những nỗi sợ thầm kín nhất và về giấc mơ về một tương lai nơi con người không còn phải chiến đấu vì tài nguyên.
Khi Gemini thông báo mức độ bức xạ đã giảm xuống ngưỡng an toàn, họ bước ra khỏi hang.
Một cảnh tượng kỳ ảo hiện ra trước mắt. Bầu trời Mặt Trăng không còn đen kịt, mà được phủ bởi một dải cực quang (Aurora) màu tím và xanh lục khổng lồ – kết quả của các hạt điện tích mặt trời tương tác với từ trường nhân tạo của căn cứ Selene.
“Đẹp quá…” Pestrova thốt lên, tay cô vẫn đan chặt vào tay Arion.
“Đó là màn pháo hoa mừng chúng ta sống sót,” Arion mỉm cười.
Họ nhìn về phía căn cứ. Những chiếc Harvester-X đang tự động khởi động lại, vươn những cánh tay thép lên như những người khổng lồ thức dậy sau giấc ngủ dài. Selene vẫn đứng vững. Cuộc cách mạng Helium-3 vẫn tiếp tục, nhưng giờ đây, nó có một động lực mới mạnh mẽ hơn cả năng lượng hạt nhân.
“Alisa,” Arion nói khi họ bước về phía đội cứu hộ đang tới gần. “Khi tất cả chuyện này ổn định, anh muốn chúng ta không chỉ là những người quản lý một trạm xăng. Anh muốn cùng em xây dựng một thành phố thực sự. Nơi trẻ em có thể chạy nhảy trong trọng lực thấp và nhìn thấy màu xanh của lá cây mỗi ngày.”
Pestrova nhìn anh, đôi mắt cô rạng rỡ hơn cả những dải cực quang trên cao. “Em sẽ giữ lời hứa đó của anh, Thuyền trưởng.”



