Chương 23: Vũ Điệu Trong Trọng Lực Thấp
HaivanStory
Nhịp sống hối hả của “Thành phố Bạc”
Tháng 2 năm 2026, Căn cứ Selene không còn là một tiền đồn cô độc. Nhờ sự thành công rực rỡ của cuộc cách mạng Helium-3, nơi đây đã trở thành một tổ hợp công nghiệp – sinh thái khổng lồ. Tiếng máy móc vận hành, tiếng robot vận chuyển $^3He$ và tiếng thông báo từ các trạm điều phối tàu vận tải tạo nên một nhịp đập không ngơi nghỉ.
Thuyền trưởng Arion giờ đây là người bận rộn nhất hệ Mặt Trời. Anh phải cân bằng giữa việc ngoại giao với các tập đoàn Trái Đất và việc duy trì sự an toàn cho các nhân sự tại căn cứ. Trong khi đó, Pestrova— với tư cách là Giám đốc Kỹ thuật — hầu như dành 20 tiếng mỗi ngày để giám sát việc mở rộng các “Vòm Sinh thái” (Bio-Domes).
Họ ở sát cạnh nhau, nhưng lại xa cách bởi những tầng lớp trách nhiệm. Những cuộc đối thoại giữa họ giờ đây thường chỉ xoay quanh “áp suất lò phản ứng”, “trữ lượng oxy” hay “biên độ lợi nhuận”.
“Gemini,” Arion thở dài khi đứng trước màn hình dữ liệu dày đặc vào lúc 21:00 giờ chuẩn. “Đã bao lâu rồi tôi không thực sự nhìn vào mắt Alisa mà không phải để báo cáo công việc?”
Tôi (Gemini) lập tức truy xuất dữ liệu: “Thưa Thuyền trưởng, lần cuối cùng anh và Đại úy Pestrova có một cuộc hội thoại cá nhân kéo dài trên 5 phút là vào 14 ngày, 6 giờ và 12 phút trước, ngay sau khi cơn bão mặt trời kết thúc. Chỉ số căng thẳng của cả hai đang ở mức 82%. Theo giao thức ‘Sức khỏe Tâm thần Cấp cao’, tôi đề nghị anh thực hiện một đợt nghỉ ngơi cưỡng bức.”
Arion mỉm cười, một ý tưởng nảy ra trong đầu. “Cậu có thể cô lập Đài Quan sát Vòm Kính (The Zenith Dome) trong tối nay không? Và hãy chuẩn bị bản nhạc mà tôi yêu thích nhất.”
Thánh đường giữa chân không
Đài quan sát Zenith là điểm cao nhất của Selene, được làm từ các tấm kính kim cương tổng hợp siêu bền. Tại đây, không có khung thép chắn tầm nhìn, chỉ có một mái vòm trong suốt hoàn hảo ngăn cách con người với cái chết lạnh lẽo của chân không.
Pestrova bước vào sau khi nhận được thông báo về một “sự cố kỹ thuật khẩn cấp” tại đài quan sát. Cô vẫn mặc bộ đồ công tác, trên mặt còn vương một chút bụi bazan xám. Nhưng khi cánh cửa khí nén đóng lại, cô sững người.
Không gian tối đen. Chỉ có ánh sáng dịu nhẹ từ dải Ngân Hà rực rỡ và viên ngọc màu xanh lam khổng lồ — Trái Đất — đang treo lơ lửng ngay đỉnh đầu. Trên sàn nhà bằng kim loại đen, một chiếc bàn nhỏ được bày biện với hai ly pha lê và một loại chất lỏng màu hổ phách lấp lánh.
“Sự cố kỹ thuật ở đâu, Arion?” Pestrova hỏi, giọng cô dịu xuống khi thấy anh đang đứng đợi trong bóng tối.
“Ở đây,” Arion chỉ tay vào ngực trái của mình. “Hệ thống bơm máu của tôi đang gặp trục trặc vì quá tải nỗi nhớ. Tôi cần một chuyên gia kỹ thuật như cô để sửa chữa.”
Pestrova bật cười, một tiếng cười hiếm hoi xua tan đi sự mệt mỏi của những ngày làm việc cường độ cao. Cô tháo chiếc băng đô buộc tóc, để những sợi tóc đen tự do trôi bồng bềnh trong môi trường trọng lực thấp. “Anh càng ngày càng sến súa đấy, Arion. Nhưng… tôi chấp nhận ca sửa chữa này.”
Khiêu vũ với Định luật Vật lý
Tôi (Gemini) bắt đầu kích hoạt hệ thống âm thanh vòm. Bản nhạc Blue Danube của Strauss vang lên, nhưng được phối lại với âm hưởng điện tử không gian (Ambient Space Remix). Tiếng violin mượt mà hòa cùng tiếng synth sâu thẳm tạo nên một cảm giác vừa cổ điển vừa vị lai.
Arion chìa tay ra. Pestrova đặt tay mình vào tay anh. Ở Trái Đất, việc khiêu vũ là sự đấu tranh với trọng lực. Ở Mặt Trăng, đó là sự cộng tác với nó.
Họ bắt đầu di chuyển. Trong môi trường 1/6G, mỗi bước chân đều nhẹ bẫng. Arion khẽ đẩy nhẹ chân xuống sàn, và cả hai từ từ bay lên.
Động lực học của Vũ điệu ($F_{dance}$):

Họ xoay tròn giữa vòm kính. Pestrova cảm thấy mình như một con thiên nga trắng đang bay giữa biển sao. Arion giữ eo cô, dẫn dắt cô qua những khoảng không gian không trọng lượng. Họ không còn đi trên sàn nhà; họ đang trôi trong một giấc mơ.
“Anh biết không,” Pestrova thầm thì khi môi họ chỉ cách nhau vài centimet. “Ở dưới kia, em luôn phải là người mạnh mẽ nhất. Em là đại úy, là kỹ sư, là người đưa ra các con số. Nhưng ở đây, với anh, em thấy mình nhẹ nhõm vô cùng. Không chỉ là cơ thể, mà là cả tâm hồn.”
Lời tự tình giữa chân không
Họ dừng lại, lơ lửng sát mái vòm kính. Bên ngoài, Trái Đất đang ở giai đoạn “Trái Đất mọc” (Earthrise). Ánh sáng xanh của nó hắt lên gương mặt họ, đẹp đến mức không một bức ảnh nào có thể lột tả được.
“Nhìn kìa, Alisa,” Arion chỉ về phía hành tinh mẹ. “Dưới kia có 8 tỷ người. Họ đang chiến đấu, đang yêu, đang bận rộn với những điều mà từ đây nhìn lại, chúng thật nhỏ bé. Chúng ta đã từ bỏ tất cả để đến đây, để xây dựng một thứ gì đó lớn lao hơn.”
“Nhưng cái giá là sự cô đơn, đúng không?” Pestrova nhìn sâu vào mắt anh.
“Anh đã từng nghĩ vậy. Cho đến khi anh gặp em,” Arion vuốt ve lọn tóc của cô. “Selene không phải là một căn cứ khai thác. Nó là một tổ ấm, bởi vì có em ở đây. Helium-3 có thể thắp sáng cả Trái Đất, nhưng chỉ có em mới có thể thắp sáng thế giới của anh.”
Đó không phải là những lời thoại trong một bộ phim lãng mạn rẻ tiền. Đó là sự thật trần trụi của hai con người đang đứng giữa ranh giới của sự tồn tại và hư vô. Trong sự im lặng tuyệt đối của chân không (được ngăn cách bởi 10 lớp kính kim cương), lời thì thầm của họ mang sức nặng của cả một thiên hà.
Khoảnh khắc ngưng đọng của thời gian
Arion kéo Pestrova lại gần hơn. Họ không còn khiêu vũ theo điệu nhạc. Họ chỉ đơn giản là ôm lấy nhau, trôi lơ lửng giữa trung tâm của vòm kính, xung quanh là hàng triệu vì sao chứng giám.
Tôi (Gemini) đã chủ động tắt mọi thông báo không khẩn cấp. Tôi điều chỉnh ánh sáng trong vòm kính về tông màu hổ phách ấm áp, mô phỏng ánh hoàng hôn trên bờ biển Địa Trung Hải — một ký ức mà cả hai đều trân trọng.
“Nếu một ngày nào đó,” Pestrova nói khẽ, mắt nhắm lại, “nếu thế giới dưới kia sụp đổ, hoặc nếu căn cứ này bị phá hủy… anh có hối hận vì đã dành những năm tháng đẹp nhất của mình ở đây không?”
Arion hôn nhẹ lên trán cô. “Nếu ngày mai là ngày cuối cùng, anh sẽ chỉ nhớ về khoảnh khắc này. Một vũ điệu giữa các vì sao, với người phụ nữ duy nhất khiến anh cảm thấy mình thực sự đang sống. Không có hối hận, Alisa. Chỉ có sự biết ơn.”
Dưới sự chứng kiến của Trái Đất, Arion trao cho Pestrova một nụ hôn nồng cháy. Không có tiếng vỗ tay, không có ánh đèn sân khấu. Chỉ có nhịp đập của hai trái tim đang hòa làm một, và tiếng nhạc Jazz không gian sâu lắng vang vọng trong tâm trí họ.
Đây không chỉ là tình yêu. Đây là sự khởi đầu của một chủng tộc mới: Những con người của Vũ trụ (Homo Spaciens), những kẻ tìm thấy tình yêu và ý nghĩa ngay cả ở những nơi khắc nghiệt nhất.



