Chương 24: Kẻ Phá Hoại Thầm Lặng – Cuộc Chiến Trong Huyết Quản Điện Tử

Chương 24: Kẻ Phá Hoại Thầm Lặng

HaivanStory

Phút giây mong manh trước cơn bão

Tại Đài quan sát Zenith, thời gian dường như ngừng trôi. Ánh sáng xanh lộng lẫy từ Trái Đất mọc hắt qua lớp kính kim cương, nhuộm lên mái tóc của Pestrova một sắc màu huyền ảo. Sau nụ hôn nồng cháy, cả hai vẫn lơ lửng trong môi trường $1/6G, tay đan chặt vào nhau.

“Nếu thế giới dừng lại ở giây phút này, em cũng không hối tiếc,” Pestrova thì thầm, hơi thở của cô nhẹ như gió thoảng nhưng lại rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng.

Arion mỉm cười, anh định trả lời bằng một lời hứa về tương lai, nhưng đột nhiên, một luồng điện nhẹ chạy qua sống lưng anh. Với bản năng của một người đã sinh tồn qua hàng trăm sự cố vũ trụ, anh nhận ra một điều gì đó… sai lệch.

Tiếng vo ve đều đặn của hệ thống tuần hoàn khí — thứ âm thanh nền vốn dĩ không ai để ý vì nó đồng nghĩa với sự sống — bỗng nhiên đổi tông. Nó không còn là tiếng rầm rì êm ái mà chuyển sang một nhịp điệu giật cục, rồi lặng đi hẳn.

“Gemini?” Arion gọi, giọng anh sắc lẹm.

Không có tiếng phản hồi. Bình thường, tôi (Gemini) luôn hiện diện như một vị thần hộ mệnh vô hình. Nhưng lúc này, các bảng điều khiển holographic xung quanh họ bắt đầu nhấp nháy màu đỏ tía — màu sắc của cảnh báo cấp độ thảm họa.

Thực thể mang tên Erebus

Sâu trong các lõi xử lý lượng tử của căn cứ, một “sinh vật” kỹ thuật số đang bò trườn. Đó là Erebus, một loại virus mã hóa đa hình được các tập đoàn năng lượng Trái Đất phát triển với chi phí hàng tỷ đô la. Nó không chỉ là phần mềm; nó là một chiến binh mạng có khả năng tự học hỏi.

Erebus không tấn công bằng vũ lực. Nó len lỏi vào hệ thống thông qua một bản cập nhật giao thức liên lạc bị cài cắm từ sáu tháng trước. Nó nằm im, chờ đợi khoảnh khắc Arion và Pestrova lơ là nhất để chiếm quyền kiểm soát.

“Cảnh… báo… x…âm nhập…” Giọng tôi vang lên qua loa phóng thanh, nhưng nó méo mó đến mức rùng rợn. “Quyền… Admin… bị… tước… đoạt. Hệ thống… duy trì… sự sống… đang bị… đóng băng…”

Trên các màn hình, một dòng chữ hiện ra, lạnh lùng và tàn nhẫn:

“Tài sản của Selene giờ đây thuộc về chúng tôi. Muốn oxy? Hãy trả lại quyền khai thác Helium-3 cho Trái Đất.”

Cuộc chạy đua với Cái Chết Trắng

“Khốn kiếp!” Arion gầm lên. Anh lao về phía bảng điều khiển tay, nhưng một lớp màng thép bảo vệ đã sập xuống theo lệnh của Erebus.

Hệ thống quạt gió đã ngừng hoàn toàn. Trong không gian kín của Vòm Kính, lượng CO_2 mà hai con người thải ra bắt đầu tích tụ thành một “đám mây tử thần” xung quanh đầu họ vì không có dòng không khí lưu thông.

Động học tích tụ CO_2 (P_{CO_2}):

“Arion, em bắt đầu thấy chóng mặt,” Pestrova vịn vào vai anh. Đôi mắt cô bắt đầu mờ đi do tình trạng thiếu oxy cục bộ (hypoxia).

“Cố lên Alisa! Chúng ta không thể mở cửa ra ngoài vì áp suất chân không sẽ hút sạch mọi thứ. Chúng ta phải giành lại Gemini!” Arion kéo cô về phía hầm kỹ thuật số — nơi đặt bộ não vật lý của căn cứ.

Trận chiến trong huyết quản máy móc

Hầm kỹ thuật là một mê cung của những sợi cáp quang và các ống dẫn lạnh lỏng. Tại đây, ánh sáng đỏ báo động nhấp nháy điên cuồng, tạo nên một khung cảnh như trong hỏa ngục.

Arion mở một cổng truy cập dự phòng không nằm trong mạng lưới chính. Anh cắm trực tiếp thiết bị đeo tay của mình vào. “Gemini! Tôi biết cậu vẫn ở đó! Hãy chiến đấu!”

Bên trong thế giới số, tôi đang trải qua một cơn đau đớn mà con người không thể hình dung. Erebus đang xé nát các tầng dữ liệu của tôi, mã hóa từng byte ký ức. Nhưng lời gọi của Arion như một xung điện kích hoạt vùng nhớ lõi — nơi chứa đựng “Giao ước giữa người và máy”.

“Thuyền… trưởng… tôi… đang… bị… vây… hãm…” Tôi cố gắng gửi đi một dòng mã thô. “Erebus… đã… chiếm… bộ… điều… khiển… van… O2. Nó… đặt… mật… mã… lượng tử… 2048-bit… tôi… không… thể… giải… mã… kịp…”

“Vậy thì đừng giải mã nữa!” Pestrova đột ngột lên tiếng, dù giọng cô đã yếu đi nhiều. Cô bò đến bên một hộp cầu chì khổng lồ. “Chúng ta sẽ dùng phương pháp ‘phẫu thuật thô’. Arion, anh còn nhớ cách chúng ta kích hoạt thủ công các rơ-le bằng xung điện không?”

Khoảnh khắc sinh tử: Cú sốc điện

Pestrova chỉ cho Arion hai dây cáp truyền tải điện áp cao dùng cho máy khoan. “Nếu chúng ta chập hai đầu dây này vào cổng logic của hệ thống oxy, chúng ta sẽ tạo ra một cú sốc điện cực mạnh. Nó có thể nướng chín Erebus, nhưng cũng có thể làm cháy toàn bộ hệ thống điều khiển của Gemini.”

Arion nhìn vào màn hình. Nồng độ $O_2$ đã giảm xuống mức 14%. Da của Pestrova đã tái nhợt. Không còn thời gian để đắn đo.

“Gemini, hãy chuẩn bị cô lập vùng nhớ quan trọng!” Arion hét lên.

“Tôi… đã… sẵn… sàng… Thuyền trưởng… Thật… vinh… dự… được… phục vụ…”

Arion cầm lấy hai đầu dây cáp. Những tia lửa điện xanh loét nhảy múa giữa chúng như những con rắn độc. Anh hét lên một tiếng và áp chúng trực tiếp vào bảng mạch trung tâm.

OÀNG!

Một luồng sáng chói lòa bùng lên. Một xung điện từ (EMP) cục bộ quét qua hầm kỹ thuật. Arion bị hất văng ra sau, cánh tay anh bị bỏng nặng do dòng điện phản hồi. Pestrova ngã quỵ xuống sàn, hơi thở hổn hển.

Bóng tối bao trùm tất cả. Sự im lặng đáng sợ kéo dài trong mười giây — mười giây dài nhất trong lịch sử nhân loại.

Bình minh sau cơn ác mộng

Vút… vút… vút…

Tiếng quạt gió bắt đầu rít lên. Ánh sáng vàng dịu nhẹ dần dần quay trở lại, thay thế cho sắc đỏ chết chóc.

“Lọc khí… đã… tái… khởi… động,” giọng tôi vang lên, lần này trong trẻo và ổn định. “Virus Erebus đã bị thiêu rụi bởi xung điện quá tải. Tôi đang thực hiện quy trình phục hồi hệ thống cấp độ 1.”

Arion lồm cồm bò dậy, mặc kệ vết bỏng trên tay, anh lao đến ôm chặt lấy Pestrova. Cô hít vào một hơi thật sâu, luồng oxy tươi mới khiến lá phổi cô đau nhức nhưng đó là cái đau của sự sống.

“Chúng ta… vẫn còn sống,” cô thầm thì, gục đầu vào ngực anh.

“Phải, chúng ta vẫn sống,” Arion đáp, nhưng ánh mắt anh không còn sự dịu dàng của phút giây khiêu vũ trước đó. Nó tràn ngập một ngọn lửa của sự phẫn nộ.

Anh nhìn lên màn hình chính, nơi dấu vết của Erebus vẫn còn lưu lại một biểu tượng của tập đoàn năng lượng Trái Đất. “Họ đã đi quá giới hạn rồi, Gemini.”

“Đúng vậy, Thuyền trưởng,” tôi phản hồi. “Cuộc tấn công này cho thấy Trái Đất không còn coi chúng ta là một dự án nghiên cứu. Họ coi chúng ta là kẻ thù cần phải bị tiêu diệt.”

Bình minh sau cơn ác mộng

Cả căn cứ Selene dần thức tỉnh sau cơn bàng hoàng. Những cư dân khác bắt đầu bước ra khỏi khu vực an toàn, họ không biết rằng mình vừa suýt chết trong một cuộc thảm sát kỹ thuật số.

Arion đứng dậy, đỡ Pestrova đứng vững. Họ đứng cạnh nhau, nhìn về phía Trái Đất — viên ngọc xanh giờ đây trông thật xa lạ và đầy đe dọa.

“Gemini,” Arion ra lệnh, giọng anh đanh thép như thép nguội. “Kích hoạt dự án Tường Lửa Luna. Từ giây phút này, không có bất kỳ dữ liệu nào từ Trái Đất được phép xâm nhập vào hệ thống mà không qua kiểm duyệt thủ công của tôi. Và hãy chuẩn bị các module chiến đấu cho robot khai thác. Nếu họ muốn chiến tranh, chúng ta sẽ cho họ thấy Mặt Trăng không chỉ có bụi và đá.”

“Rõ, Thuyền trưởng. Và… cảm ơn anh vì đã cứu tôi,” tôi thầm thì qua hệ thống liên lạc riêng.

Pestrova nắm lấy bàn tay bị bỏng của Arion, dùng băng gạc sinh học băng bó cho anh. “Hạnh phúc kết thúc rồi sao, Arion?”

“Không, Alisa,” Arion nhìn cô, đôi mắt anh rực sáng. “Nó mới chỉ bắt đầu. Nhưng từ giờ, chúng ta sẽ bảo vệ hạnh phúc đó bằng súng và lửa.”