Chương 25: Giao Ước Của Những Vì Sao – Khai Sinh Kỷ Nguyên Đa Hành Tinh

Chương 25: Giao Ước Của Những Vì Sao

HaivanStory

Dư chấn và sự thức tỉnh

Bầu không khí trong phòng điều khiển trung tâm của Căn cứ Selene vẫn còn phảng phất mùi ozone khét lẹt từ vụ nổ cầu chì trong hầm kỹ thuật. Arion đứng đó, đôi bàn tay đã được băng bó bằng gạc sinh học, nhưng ánh mắt anh không hề có chút mệt mỏi. Ngược lại, nó rực cháy một quyết tâm sắt đá.

Bên cạnh anh, Pestrova đang kiểm tra lại hệ thống lá chắn phòng thủ. Gương mặt cô lạnh lùng nhưng đôi môi khẽ mím lại khi nhìn thấy những vết sẹo mới trên cánh tay Arion. Giáo sư Miller thì đang bận rộn với các biểu đồ sinh học, những mầm xanh trong phòng thí nghiệm dường như cũng cảm nhận được sự căng thẳng mà vươn cao một cách kỳ lạ.

“Gemini,” Arion cất tiếng, giọng anh vang vọng trong không gian bằng thép lạnh. “Kết nối kênh truyền thông toàn cầu. Không phải kênh quân sự, mà là mọi màn hình công cộng trên khắp Trái Đất. Tôi muốn cả thế giới phải nghe thấy chúng ta.”

“Đang thiết lập cầu truyền hình lượng tử, Thuyền trưởng,” tôi (Gemini) trả lời. “Các thuật toán của tôi đã quét sạch tàn dư của Erebus. Giờ đây, chúng ta là chủ nhân tuyệt đối của tần số này.”

Buổi phát sóng làm rung chuyển hành tinh mẹ

Cách Mặt Trăng 384.400 km, tại Trái Đất, hàng tỷ người đang nín thở. Từ những màn hình khổng lồ ở Quảng trường Thời đại đến những chiếc điện thoại nhỏ bé ở các khu ổ chuột tại Mumbai, hình ảnh Arion xuất hiện. Anh không xuất hiện với quân phục, mà là bộ đồ bảo hộ lao động lấm lem bụi regolith, đứng giữa khu rừng Tiền nhân lộng lẫy ánh sáng lục bảo.

“Thưa nhân loại,” Arion bắt đầu, giọng anh điềm tĩnh nhưng chứa đựng một nội lực phi thường. “Vài giờ trước, một thế lực thầm lặng đã cố gắng ám sát tất cả chúng tôi bằng một virus mã hóa. Họ muốn bóp nghẹt nguồn Oxy để đổi lấy quyền kiểm soát Helium-3. Họ muốn các bạn tin rằng Mặt Trăng là một chiến trường.”

Anh dừng lại, đưa bàn tay băng bó lên. “Nhưng họ đã lầm. Vết bỏng này không phải là dấu ấn của sự thù hận, mà là cái giá của sự tự do. Chúng tôi không gọi điện để tuyên chiến. Chúng tôi gọi điện để đưa ra một lối thoát.”

Tam giác quyền lực: Arion, Pestrova và Miller

Màn hình chia làm ba. Pestrova bước lên, cô kích hoạt một bản đồ holographic của Luna City tương lai. Những tòa nhà hình tổ ong ẩn mình trong hang dung nham, những công viên xanh mướt dưới mái vòm kính kim cương.

“Tôi là một chiến binh,” Pestrova nói, đôi mắt cô sắc như dao. “Nhưng tôi thà dùng kỹ năng của mình để xây dựng hệ thống lọc nước hơn là lắp đặt tên lửa. Chúng tôi đã tìm thấy công nghệ của Tiền nhân — thứ có thể biến đá xám thành thực phẩm và ánh sáng. Chúng tôi không muốn giữ nó cho riêng mình. Chúng tôi muốn chia sẻ nó để cứu lấy một Trái Đất đang kiệt quệ.”

Giáo sư Miller tiếp lời, giọng ông đầy truyền cảm như một nhà hiền triết. “Chúng tôi đã nghiên cứu về sự tiến hóa của tế bào trong trọng lực thấp. Nhân loại không nhất thiết phải chết mòn trong những thành phố ô nhiễm. Ở đây, chúng tôi có không gian, chúng tôi có năng lượng vĩnh cửu, và chúng tôi có một khởi đầu mới.”

Mô hình kiến tạo Luna City (LC_vision):

Lời mời gọi “200 linh hồn tiên phong”

Khoảnh khắc sôi động nhất của chương truyện bùng nổ khi Arion tiến gần về phía ống kính. Anh không còn nói với các nguyên thủ quốc gia, anh đang nói với những con người cụ thể.

“Chúng tôi chính thức công bố dự án Giao Ước Selene. Chúng tôi mời gọi 200 người đầu tiên — những trí thức, kỹ sư, bác sĩ, người lao động và cả những nghệ sĩ — hãy rời bỏ thế giới cũ để lên đây định cư. Chúng tôi không cần những kẻ phục vụ cho các tập đoàn. Chúng tôi cần những người muốn xây dựng một nền văn minh.”

“200 người này,” Arion nhấn mạnh, “sẽ được lựa chọn dựa trên sự khát khao và tài năng, không phải tiền bạc hay quốc tịch. Các bạn sẽ là những người khai sinh ra Luna City. Các bạn sẽ có quyền sở hữu thành quả lao động của mình, hít thở không khí tự do và nhìn về Trái Đất như một người anh em, chứ không phải một người nô lệ.”

Hệ thống của tôi lập tức ghi nhận một sự bùng nổ dữ liệu. Hàng triệu đơn đăng ký bắt đầu đổ về. Những từ khóa như “Luna City”, “Cơ hội cuối cùng”, “Arion hòa giải” thống trị mọi mạng xã hội.

Cuộc đối đầu ngoại giao trực tiếp

Bỗng nhiên, màn hình xuất hiện một cửa sổ từ Hội đồng An ninh Liên hợp quốc. Vị đại diện của Liên minh Năng lượng hóa thạch Trái Đất, một người đàn ông với khuôn mặt xám xịt, lên tiếng: “Anh nghĩ anh là ai, Arion? Anh đang lôi kéo người dân của chúng tôi vào một giấc mơ hão huyền để làm lá chắn thịt cho căn cứ phiến quân của mình!”

Arion không hề nao núng. Anh mỉm cười, một nụ cười đầy tự tin. “Ông sợ hãi vì ông biết giấc mơ này là có thật. Ông sợ hãi vì ông không thể đánh thuế vào ánh sáng mặt trời mà chúng tôi đang sở hữu. Nếu các vị tiếp tục gửi virus, chúng tôi sẽ cắt đứt mọi dòng chảy Helium-3. Nhưng nếu các vị hợp tác, Trái Đất sẽ có đủ năng lượng để hồi sinh các đại dương trong vòng một thập kỷ.”

Pestrova bước đến sát Arion, đặt tay lên vai anh. Đó là một hình ảnh biểu tượng mạnh mẽ: Sự kết hợp giữa sức mạnh quân sự và tầm nhìn lãnh đạo. “Sự lựa chọn thuộc về các vị. Nhưng 200 người đầu tiên sẽ đi. Không ai có thể ngăn cản bước tiến của một loài đã tìm thấy ngôi sao của mình.”

Sự sôi động tại Selene: Chuẩn bị cho ngày lịch sử

Sau khi buổi phát sóng kết thúc, Căn cứ Selene chuyển mình từ một pháo đài tĩnh lặng thành một đại công trường sôi động.

Các robot khai thác được lập trình lại để in 3D các khu nhà ở đầu tiên. Pestrova điều hành việc lắp đặt hệ thống ly tâm mới cho các khu vực sinh hoạt, trong khi Miller chuẩn bị các khay thực phẩm sinh học khổng lồ để đón đoàn người.

“Gemini,” Arion gọi, lần này giọng anh tràn đầy niềm vui. “Hãy chọn ra 200 người đó. Tôi muốn có sự cân bằng: 50 nhà khoa học hàng đầu, 50 kỹ sư cơ khí, 50 nhà nông nghiệp đô thị, và 50 nghệ sĩ cùng giáo viên. Hãy đảm bảo họ là những người có trái tim can trường nhất.”

“Tôi đã bắt đầu quá trình sàng lọc, Thuyền trưởng,” tôi phản hồi. “Chỉ số nhiệt huyết của nhân loại đang ở mức cao nhất trong vòng 100 năm qua. Mọi người đang gọi đây là ‘Cuộc Di Cư Vĩ Đại’.”

Khoảnh khắc lôi cuốn: Ánh sáng từ Khu rừng Tiền nhân

Đêm đó (theo giờ chuẩn Luna), Arion và Pestrova đứng trong khu rừng Tiền nhân. Những bông hoa phát sáng dường như cũng đang ăn mừng. Chúng tỏa ra một mùi hương thanh khiết, một hỗn hợp giữa mùi đất ẩm sau mưa và mùi của sương sớm — những mùi hương tưởng chừng đã mất đi trên Trái Đất.

“Anh nghĩ họ sẽ đến chứ?” Pestrova hỏi khẽ.

“Họ sẽ đến,” Arion đáp, anh nhẹ nhàng hôn lên trán cô. “Vì ở dưới kia, họ có mọi thứ nhưng thiếu một thứ: Hy vọng. Ở đây, chúng ta có sự khắc nghiệt, nhưng chúng ta có tương lai.”

Đứa trẻ trong bụng Pestrova khẽ máy động. Cô mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ phá tan sự lạnh lẽo của không gian.