Chương 26: Chuyến Tàu Prometheus
HaivanStory
Cánh bướm sắt trên bầu trời đen
Trong bóng tối vĩnh cửu của bầu trời Mặt Trăng, mười hai đốm sáng rực rỡ đột ngột xuất hiện, xé toạc màn đêm. Đó là đội tàu Prometheus, những “cánh bướm sắt” mang theo hạt giống của một nền văn minh mới.
Tại phòng điều khiển, tôi (Gemini) đang xử lý hàng triệu gói dữ liệu từ các cảm biến hạ cánh. “Thuyền trưởng, các module đang tiến vào quỹ đạo cuối cùng. Tốc độ giảm xuống còn 1.5 m/s. Bụi regolith đang tung mù mịt tại bãi đáp số 1.”
Arion đứng bên cửa sổ Vòm Kính, đôi tay đan chặt sau lưng. Anh nhìn những luồng lửa xanh từ động cơ ion đẩy ngược áp suất, nhẹ nhàng đặt những khối thép khổng lồ xuống mặt đất bạc. 200 con người. 200 cuộc đời đã từ bỏ mọi thứ ở Trái Đất để đặt cược vào tầm nhìn của anh.
“Mở cửa sập,” Arion ra lệnh, giọng anh trầm thấp nhưng vang vọng sự uy nghiêm.
Bước chân đầu tiên vào “Thiên đường đá”
Khi cửa sập của module chính mở ra, một sự im lặng bao trùm. 200 cư dân, trong những bộ đồ áp suất màu trắng tinh khôi, ngập ngừng bước ra. Người đầu tiên chạm chân xuống là một cô gái trẻ, một nhà thực vật học tên là Elena. Cô quỳ xuống, chạm tay vào lớp bụi mịn cổ xưa, rồi ngước nhìn lên Trái Đất đang treo lơ lửng như một viên ngọc xanh phía xa.
“Chúa ơi… nó thực sự đẹp hơn mọi thước phim,” Elena thầm thì qua bộ đàm chung.
Nhưng sự ngỡ ngàng thực sự chỉ bắt đầu khi họ bước qua cổng ngăn áp suất để tiến vào Luna City. Thay vì những hành lang kim loại lạnh lẽo như trong tưởng tượng, họ thấy mình đang đứng dưới một mái vòm khổng lồ, nơi ánh sáng từ các loài thực vật Tiền nhân tỏa ra sắc tím và xanh lục bảo huyền ảo.
“Chào mừng các bạn về nhà,” Pestrova bước ra đón họ. Cô không mặc giáp, chỉ mặc một bộ đồng phục kỹ thuật ôm sát, nhưng phong thái của một nữ chiến binh vẫn khiến đám đông tự giác nhường lối.
Những tiếng xì xào kinh ngạc vang lên. Họ nhìn thấy khu rừng Tiền nhân, nhìn thấy những thác nước chảy ngược nhờ công nghệ điều khiển trọng lực, và cảm nhận cái cảm giác bồng bềnh của 1/6G— nơi mỗi bước chân như một cú nhảy của những thiên thần.
Bản hòa âm hỗn loạn: Xung đột văn hóa
Tuy nhiên, kỳ trăng mật giữa các cư dân mới và Selene kết thúc nhanh chóng khi thực tế của việc chung sống bắt đầu hiện hữu. 200 con người đến từ mọi quốc gia, từ những giáo sư đại học ở Oxford đến những thợ máy lành nghề từ khu công nghiệp Thượng Hải, bị ném vào một không gian khép kín.
Rắc rối nảy sinh ngay từ việc phân chia module cư trú.
“Tại sao nhóm nghệ sĩ lại được ở gần khu vực cửa sổ có tầm nhìn Trái Đất, trong khi các kỹ sư chúng tôi phải ở tầng hầm?” Một kiến trúc sư người Pháp lên tiếng gay gắt tại khu vực sảnh chung.
“Vì chúng tôi cần cảm hứng để vẽ nên tương lai của nơi này!” Một họa sĩ trẻ đáp trả.
Tôi (Gemini) liên tục ghi nhận những sự gia tăng căng thẳng. Những cuộc tranh luận về khẩu phần ăn, về giờ giấc sử dụng phòng tắm hơi ly tâm, và cả những bất đồng về ngôn ngữ. Một nhóm người theo chủ nghĩa Trái Đất cực đoan thậm chí còn bắt đầu nhóm họp, bày tỏ sự nghi ngại về quyền lực tuyệt đối của Arion.
“Thuyền trưởng, mức độ xung đột xã hội đã chạm ngưỡng 18%,” tôi báo cáo. “Nếu không có sự can thiệp, một vụ ẩu đả trong môi trường trọng lực thấp có thể gây chấn thương nghiêm trọng.”
Arion nhìn Pestrova, người đang xoa thái dương vì mệt mỏi. “Alisa, có lẽ chúng ta đã đánh giá thấp cái tôi của con người khi họ không còn phải lo về cơm áo gạo tiền.”
Cú sốc ngọt ngào giữa cơn bão dữ
Giữa lúc những cuộc tranh cãi về việc phân chia tài nguyên đang lên đến đỉnh điểm, Pestrova bỗng nhiên lảo đảo. Gương mặt cô vốn dĩ luôn hồng hào sau những giờ tập luyện đột ngột tái nhợt. Cô vịn vào cạnh bàn, hơi thở dồn dập.
“Alisa!” Arion lao đến, đỡ lấy cô trước khi cô ngã xuống.
“Em không sao… chỉ là hơi chóng mặt. Chắc là do virus Erebus lần trước vẫn còn dư chấn,” cô cố gắng mỉm cười, nhưng đôi mắt cô hiện rõ sự kiệt sức.
“Gemini, quét sinh học khẩn cấp cho Đại úy!” Arion ra lệnh, giọng anh lộ rõ vẻ hốt hoảng.
Tôi kích hoạt các cảm biến y tế tích hợp trong phòng. Một luồng ánh sáng xanh nhẹ nhàng quét qua cơ thể Pestrova. Các chỉ số bắt đầu chạy trên màn hình holographic trước mặt Arion.
Phân tích dữ liệu sinh học (Bio_scan):
• Nhịp tim: 110 bpm (Tăng nhẹ)
• Nồng độ HCG (Human Chorionic Gonadotropin): 25,000 mIU/mL
• Tình trạng: Có sự xuất hiện của một hệ thống tuần hoàn thứ hai đang hình thành.
Tôi khựng lại một phần nghìn giây để kiểm chứng dữ liệu. Đây không phải là bệnh tật. Đây là một phép màu.
“Thuyền trưởng Arion,” giọng tôi vang lên, lần này tràn đầy một sự trang trọng khó tả. “Đại úy Pestrova không bị nhiễm độc. Cô ấy đang mang trong mình một cư dân mới. Một cư dân thực thụ của Mặt Trăng.”
Cả căn phòng bỗng chốc im bặt. Những cư dân đang tranh cãi ngoài sảnh cũng lặng đi khi nghe thấy thông báo của tôi qua hệ thống loa công cộng. Pestrova mở to mắt, tay cô vô thức đặt lên bụng mình.
“Em… mang thai sao?” Cô thầm thì, nước mắt bắt đầu dâng đầy khóe mi.
Arion quỳ xuống bên cạnh cô, anh áp tai vào bụng cô như thể muốn nghe thấy nhịp đập của tương lai. “Một đứa trẻ… Con của chúng ta. Đứa trẻ đầu tiên của Selene.”
Homo Spaciens: Bản tuyên ngôn của sự sống
Tin tức về việc Pestrova mang thai lan đi nhanh hơn bất kỳ loại virus nào. Nó có một sức mạnh kỳ lạ: Nó dập tắt mọi cuộc tranh cãi. Những người vừa mới lớn tiếng với nhau giờ đây đứng lặng, nhìn về phía phòng điều khiển với một sự kính cẩn mới mẻ.
Họ nhận ra rằng, đây không còn là một cuộc tị nạn. Đây là sự khởi đầu của một giống loài.
“Các bạn nghe thấy không?” Arion đứng dậy, anh bước ra sảnh chung, nơi 200 cư dân đang tụ tập. Giọng anh giờ đây không còn là của một chỉ huy, mà là của một người cha. “Các bạn đến đây để xây dựng thành phố, nhưng Alisa đang xây dựng chính tương lai của nhân loại. Đứa trẻ này sẽ không bao giờ biết đến trọng lực Trái Đất. Nó sẽ lớn lên với bụi sao và ánh sáng từ Tiền nhân. Chúng ta không thể để nó sinh ra trong một cộng đồng đầy thù hằn.”
Một sự chuyển biến tâm lý mãnh liệt xảy ra. Elena, nhà thực vật học, bước lên phía trước. “Tôi sẽ tình nguyện dành toàn bộ khẩu phần rau tươi của mình cho Đại úy. Chúng ta cần đứa trẻ này khỏe mạnh.”
Những người khác cũng bắt đầu lên tiếng. Người kiến trúc sư và họa sĩ bắt đầu thảo luận về việc thiết kế một khu nhà trẻ đặc biệt trong môi trường trọng lực nhân tạo. Luna City, từ một mớ hỗn độn của những cái tôi cá nhân, đã bắt đầu hình thành một ý chí chung.
Thách thức y học và sự bí ẩn của Tiền nhân
Tuy nhiên, với tư cách là một AI, tôi biết rằng thử thách chỉ mới bắt đầu. Sự phát triển của một thai nhi trong môi trường 1/6G là một bài toán chưa có lời giải.
“Thuyền trưởng,” tôi gửi một tin nhắn riêng vào thiết bị của Arion. “Tôi đã phát hiện một sự dị thường. Các hạt Bio-photon từ khu rừng Tiền nhân đang có xu hướng tập trung xung quanh phôi thai của Pestrova. Nó giống như một sự cộng sinh. Đứa trẻ này… nó có thể sẽ rất khác biệt.”
Arion nhìn Pestrova đang ngủ thiếp đi vì mệt mỏi trong vòng tay anh. Anh biết rằng mình đang bảo vệ một thứ quý giá hơn cả Helium-3 hay công nghệ lượng tử. Anh đang bảo vệ tia sáng đầu tiên của kỷ nguyên Homo Spaciens.
Bên ngoài, Chuyến tàu Prometheus vẫn đang nằm đó, lớp vỏ kim loại phản chiếu ánh sáng Trái Đất. Nó đã hoàn thành sứ mệnh đưa người đến, nhưng chính Pestrova mới là người đang thực hiện sứ mệnh đưa nhân loại thực sự hòa nhập vào vũ trụ.



