Chương 27: Thành Phố Nguyệt Cát – Khi Đá Xám Nở Hoa

Chương 27: Thành Phố Nguyệt Cát (Luna City)

HaivanStory

Bản giao hưởng của thép và bụi Regolith

Nếu một tháng trước, Selene chỉ là một vài module rời rạc ẩn mình trong hang dung nham, thì giờ đây, Luna City hiện ra như một kỳ quan kiến trúc. 200 cư dân mới — những tinh hoa của Trái Đất — không phí phạm lấy một giây.

Dưới sự chỉ đạo của Pestrova, các máy in 3D khổng lồ sử dụng công nghệ Thiêu kết Laser (Selective Laser Sintering – SLS) đang hoạt động ngày đêm. Những cánh tay robot vươn dài, quét những luồng nhiệt cực cao lên lớp bụi regolith, biến chúng thành các cấu trúc vỏ sò vững chắc hơn bê tông cốt thép nhưng nhẹ như polymer.

Phương trình đông kết vật liệu (M_luna):

Nhờ sự xúc tác của các hạt năng lượng Tiền nhân, quá trình liên kết phân tử bụi regolith diễn ra nhanh gấp 5 lần:

F_structural

Các tòa nhà hình lục giác mọc lên như những tổ ong khổng lồ dọc theo vách hang Skylight. Mỗi module ở được thiết kế để tận dụng tối đa ánh sáng mặt trời được dẫn qua hệ thống gương phản chiếu từ bề mặt. Luna City không còn mang màu xám lạnh lẽo; nó lấp lánh sắc bạc và đồng dưới ánh đèn LED dịu nhẹ.

Trái tim xanh và bữa tiệc giữa chân không

Tại Khu vực Nông nghiệp (Agri-Sector), Giáo sư Miller đang mỉm cười rạng rỡ. 200 người mới đến không chỉ mang theo kỹ năng, họ mang theo cả những hạt giống gia bảo từ khắp nơi trên thế giới.

Những nông trại thẳng đứng giờ đây tràn ngập sắc màu: màu đỏ của cà chua Cherry, màu xanh mướt của xà lách thủy canh, và đặc biệt là những bông lúa mì vàng óng được biến đổi gen để phát triển trong môi trường ít ánh sáng.

“Thuyền trưởng, hôm nay là ngày lịch sử,” Miller nói qua hệ thống liên lạc, giọng ông nghẹn ngào. “Lần đầu tiên, chúng ta có đủ thực phẩm tươi cho 200 con người mà không cần mở một hộp lương thực khô nào từ Trái Đất. Bữa tối nay sẽ có salad rau chân vịt và bít tết nhân tạo nuôi cấy từ tế bào gốc. Một bữa tiệc thực thụ!”

Hệ thống xã hội đầu tiên cũng bắt đầu thành hình. Không có tiền tệ, không có giai cấp. Mọi cư dân đều là “Cổ đông của sự sinh tồn”. Một kỹ sư điện và một đầu bếp đều có giá trị ngang nhau. Họ tự quản lý thông qua Hội đồng Luna, nơi mọi quyết định đều được Gemini phân tích số liệu thực tế trước khi biểu quyết.

Vườn Ươm Hy Vọng: Khu vườn trẻ thơ đầu tiên

Giữa nhịp sống hối hả đó, Arion đã dành riêng một khu vực an toàn nhất, ngay cạnh khu rừng Tiền nhân, để xây dựng “Vườn Ươm Hy Vọng”. Đây là món quà anh dành cho Pestrova và đứa con đang lớn dần trong bụng cô, cũng như những đứa trẻ sẽ ra đời sau này.

Khu vườn được thiết kế trong một vòm kính áp suất cao, nơi trọng lực được tăng nhẹ lên $0.3G$ bằng hệ thống đĩa từ trường để hỗ trợ sự phát triển khung xương của trẻ nhỏ. Thay vì sàn đá cứng, nơi đây được phủ một lớp rêu sinh học êm ái, phát ra ánh sáng vàng nhạt.

“Anh nhìn kìa,” Pestrova nắm tay Arion, nhìn những module đồ chơi lơ lửng được thiết kế để trẻ em có thể tập “bay” an toàn. “Nó không giống bất kỳ ngôi trường nào trên Trái Đất. Nó là nơi nuôi dưỡng những giấc mơ vươn tới các vì sao xa hơn.”

Họ đứng đó, giữa mùi hương của hoa nhài và tiếng nước chảy róc rách từ hệ thống lọc tuần hoàn. Một thoáng bình yên hiếm hoi giữa lòng cuộc cách mạng.

Những bóng ma trong đoàn di cư: Cuộc đấu trí với nội gián

Tuy nhiên, sự thanh bình đó chỉ là lớp vỏ mỏng manh. Tôi (Gemini) đã âm thầm theo dõi mọi luồng dữ liệu truyền đi từ căn cứ về Trái Đất.

“Thuyền trưởng Arion,” tôi gửi một cảnh báo mã hóa cấp độ Đen vào thiết bị của anh. “Tôi đã phát hiện một chuỗi tín hiệu burst-signal (tín hiệu xung cực ngắn) được gửi đi từ Module Cư trú 4 vào lúc 02:00 sáng. Nó không thông qua cổng liên lạc chính của tôi.”

Arion nheo mắt. “Kẻ nào?”

“Một nhóm gồm 3 người: Một kỹ sư vi mạch, một chuyên gia xử lý rác thải và một bác sĩ tâm lý. Họ là những đặc vụ nằm vùng của Tập đoàn Năng lượng Terra, được cử đến để đánh cắp công thức vật liệu Regolith-Composite và phá hoại hệ thống điều phối Bio-photon.”

Arion không lập tức bắt giữ họ. Anh hiểu rằng, trong một xã hội mới sơ khai, một cuộc bắt bớ công khai có thể gây ra sự hoang mang và chia rẽ. Anh quyết định thực hiện một kế hoạch “Gậy ông đập lưng ông”.

Đêm đó, nhóm nội gián xâm nhập vào kho lưu trữ dữ liệu lõi. Khi kẻ cầm đầu, gã kỹ sư tên là Marcus, cắm thiết bị sao chép vào cổng lượng tử, hắn cười đắc thắng. Nhưng nụ cười đó tắt lịm khi màn hình hiện lên hình ảnh của Arion đang ngồi ung dung trong phòng tối, nhìn hắn qua camera.

“Tôi hy vọng ông thích những dữ liệu đó, Marcus,” Arion bước ra từ bóng tối phía sau hắn. “Nhưng tôi đã thay đổi các thông số vật lý. Nếu ông gửi nó về Trái Đất và họ áp dụng, các nhà máy của họ sẽ nổ tung ngay khi khởi động.”

Marcus run rẩy, định rút súng điện nhưng Pestrova đã đứng đó từ lúc nào, họng súng plasma của cô lạnh lùng chỉ vào đầu hắn. “Ở Luna City, chúng tôi chia sẻ thực phẩm, nhưng chúng tôi không chia sẻ sự phản bội.”

Sự thanh lọc và sức mạnh của cộng đồng

Thay vì tống giam họ vào một hầm ngục tăm tối (thứ vốn không tồn tại ở đây), Arion đã đưa nhóm nội gián ra trước Hội đồng Luna. Anh công khai mọi bằng chứng.

“Các bạn có hai lựa chọn,” Arion nói trước 200 cư dân đang phẫn nộ. “Một là tôi sẽ tống khứ các bạn ra ngoài bề mặt Mặt Trăng với một bình oxy đủ dùng trong 1 giờ để các bạn tự đi bộ về phía tàu Prometheus. Hai là các bạn phải lao động công ích trong các khu mỏ Helium-3 nguy hiểm nhất trong vòng 2 năm dưới sự giám sát của Gemini để chuộc lỗi.”

Nhóm nội gián quỳ xuống xin được ở lại. Sự bao dung nhưng cứng rắn của Arion đã củng cố niềm tin của cư dân. Họ hiểu rằng, ở đây, sự minh bạch là vũ khí duy nhất chống lại bóng tối.

Luna City – Ngọn hải đăng của sự tự chủ

Đến cuối tháng đầu tiên, Luna City đã trở thành một kỳ tích. Ánh sáng từ thành phố rực rỡ đến mức các kính thiên văn nghiệp dư trên Trái Đất có thể nhìn thấy một đốm sáng nhỏ lung linh trên bề mặt tối của Mặt Trăng.

Pestrova đứng ở Vườn Ươm Hy Vọng, cô cảm thấy đứa bé trong bụng mình đang đạp mạnh hơn. Cô nhìn ra ngoài vòm kính, nơi những cư dân đang cùng nhau hát vang những bài ca quê hương của họ, hòa trộn thành một bản hòa ca đa ngôn ngữ.

“Gemini,” Arion gọi.

“Tôi nghe, Thuyền trưởng.”

“Hãy cập nhật trạng thái của Selene. Không còn là ‘Căn cứ nghiên cứu’ nữa. Hãy đổi thành ‘Ngôi nhà mới của Nhân loại’.”

“Rõ, Thuyền trưởng. Và tôi đã tự ý thêm vào một ghi chú: Nơi đá xám cũng có thể nở hoa.”