Chương 28: Vòng Siết Chân Không
HaivanStory
Bản án tử hình từ hành tinh xanh
03:15 giờ chuẩn Luna. Một sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm phòng điều khiển trung tâm. Trên màn hình holographic khổng lồ, tôi (Gemini) đang hiển thị bản đồ quỹ đạo của 5 con tàu vận tải hạng nặng đang trên đường từ Trái Đất tới Selene. Đột ngột, cả 5 chấm xanh đồng loạt đổi sang màu đỏ rực và thực hiện một cú quay đầu 180 độ tàn nhẫn.
“Thuyền trưởng,” giọng tôi vang lên, không còn sự hóm hỉnh thường ngày mà lạnh lẽo như băng giá chân không. “Hội đồng An ninh Liên minh Trái Đất vừa ban bố Sắc lệnh 99-Z. Toàn bộ hoạt động vận tải, cung ứng linh kiện công nghệ cao và thuốc men đặc dụng cho Selene bị đình chỉ vô thời hạn. Họ đã thiết lập một hàng rào phong tỏa quân sự tại điểm Lagrange L1.”
Arion đứng lặng người trước cửa sổ vòm kính. Phía dưới kia, Luna City đang lấp lánh ánh đèn — một thành phố của 200 linh hồn quả cảm vừa mới bắt đầu mơ về một tương lai mới.
“Họ không chỉ muốn dừng chúng ta lại,” Arion nghiền ngẫm, nắm đấm anh siết chặt đến trắng bệch. “Họ muốn chúng ta quỳ xuống. Họ biết rằng không có các bộ vi xử lý Nano-Core của họ, hệ thống lọc khí và điều phối năng lượng của chúng ta sẽ sụp đổ trong vài tuần.”
Đồng hồ đếm ngược của tử thần
Pestrova bước vào, bước đi của cô hơi nặng nề hơn do thai kỳ đã tiến sang giai đoạn cuối, nhưng ánh mắt cô vẫn sắc lẹm như một nữ chỉ huy. “Chúng ta còn bao nhiêu thời gian, Gemini?”
“Thưa Đại úy,” tôi trả lời, hiển thị một biểu đồ suy giảm hệ thống.

Cả căn phòng rơi vào im lặng. 21 ngày. Đó là tất cả thời gian họ có trước khi Luna City trở thành một nấm mồ tập thể lấp lánh trong bóng tối. Trái Đất không cần phóng tên lửa; họ chỉ cần để thời gian và entropy làm công việc của mình.
Kế hoạch “Lò Rèn Luna”
“Chúng ta không thể chờ đợi sự cứu rỗi từ những kẻ muốn chúng ta chết,” Arion quay lại, nhìn vào các kỹ sư trưởng đang tập hợp. “Nếu họ không bán chip cho chúng ta, chúng ta sẽ tự tạo ra chúng. Ngay tại đây. Bằng thứ duy nhất chúng ta có dư thừa: Bụi.”
Một tiếng xì xào vang lên. “Thuyền trưởng, sản xuất chip bán dẫn cần những phòng sạch tuyệt đối, máy quang khắc EUV trị giá hàng tỷ đô và hàng ngàn hóa chất đặc dụng,” một kỹ sư bán dẫn tên là Hiroshi lên tiếng. “Chúng ta chỉ có một cái hang đá và vài con robot khai thác.”
“Chúng ta có công nghệ của Tiền nhân,” Pestrova ngắt lời, cô chỉ vào lõi năng lượng đang đập nhịp nhàng ở trung tâm căn cứ. “Và chúng ta có Gemini. Gemini, hãy cho họ xem mô phỏng.”
Tôi lập tức hiển thị một quy trình điên rồ nhưng đầy hy vọng. Chúng ta sẽ sử dụng Bụi Regolith — vốn chứa tới 45% Silicon Dioxide ($SiO_2$). Thay vì quy trình quang khắc truyền thống, chúng ta sẽ dùng chùm tia Laser nồng độ cao được dẫn truyền qua các tinh thể Bio-photon của Tiền nhân để “khắc” các mạch điện trực tiếp lên lớp màng Silicon mỏng.
Cuộc chạy đua trong lò lửa
Bắt đầu từ ngày thứ 5 của lệnh cấm vận, Luna City biến thành một lò rèn khổng lồ. Toàn bộ 200 cư dân được huy động. Những người không phải kỹ sư thì tham gia vào việc sàng lọc bụi regolith, tách lọc những hạt Silicon tinh khiết nhất.
Arion và Pestrova gần như không ngủ. Họ túc trực tại Khu vực 0 — nơi đặt máy in 3D lượng tử được cải tiến. Nhiệt độ trong phòng thí nghiệm lên tới 45°C do các lò nung plasma hoạt động hết công suất.
“Cố lên, Alisa,” Arion lau mồ hôi trên trán vợ khi cô đang điều khiển cánh tay robot với độ chính xác nanomet.
“Em ổn,” Pestrova nghiến răng. “Đứa bé trong bụng em cần oxy để thở. Em sẽ không để Trái Đất tước đoạt điều đó.”
Khó khăn ập đến vào ngày thứ 12. Mẻ chip đầu tiên ra lò bị vỡ vụn do sự chênh lệch áp suất nhiệt. Hiroshi gục xuống bàn làm việc vì kiệt sức và thất vọng. “Vô ích thôi. Cấu trúc nguyên tử của Silicon Mặt Trăng quá tạp chất. Chúng ta cần những màng lọc nano mà Trái Đất đã cấm vận.”
Phép màu từ tinh thể Bio-photon
Giữa lúc tuyệt vọng nhất, tôi (Gemini) đã thực hiện một cú quét sâu vào cơ sở dữ liệu của Tiền nhân. “Thuyền trưởng, tôi tìm thấy một giải pháp. Tiền nhân không dùng lọc hóa học. Họ dùng Tần số rung động. Nếu chúng ta dùng sóng âm từ lõi năng lượng để làm rung các phân tử Silicon trong quá trình đông kết, chúng ta có thể đẩy các tạp chất ra ngoài theo nguyên lý cộng hưởng.”
Arion bật dậy. “Làm đi, Gemini!”
Cả căn cứ rung chuyển bởi một âm thanh trầm đục, siêu thực. Luồng ánh sáng xanh lục từ lõi Tiền nhân bao trùm lấy lò nung. Trong sự kinh ngạc của mọi người, những tạp chất sắt và titan bị đẩy ra ngoài như một lớp váng, để lại một khối Silicon trong suốt và tinh khiết đến mức không một phòng thí nghiệm nào trên Trái Đất có thể sánh kịp.

“Trái tim” đầu tiên của Mặt Trăng
Ngày thứ 18. Oxy trong khu dân cư đã giảm xuống mức 16%. Cư dân bắt đầu thấy đau đầu và mệt mỏi. Đúng lúc đó, Arion bước ra khỏi phòng thí nghiệm, trên tay cầm một miếng wafer nhỏ lấp lánh sắc cầu vồng kim loại.
Đó là con chip Luna-01. Nó không vuông vức như chip của Intel hay AMD; nó có hình dạng hữu cơ, trông giống như một chiếc lá với các đường mạch uốn lượn như gân máu.
“Kích hoạt hệ thống lọc khí bằng bộ xử lý mới,” Arion ra lệnh.
Khi Hiroshi cắm con chip vào bảng điều khiển trung tâm, một tiếng rít nhẹ vang lên. Các quạt thông gió vốn đang rên rỉ bỗng chốc tăng tốc, mạnh mẽ và êm ái hơn bao giờ hết. Màn hình của tôi bừng sáng với những giao diện mới mà chính con chip Luna-01 tự tối ưu hóa.
“Oxy đang tăng! 18%… 19%… 21%!” Tiếng reo hò bùng nổ khắp các hành lang của Luna City. Họ đã làm được. Họ đã tự tạo ra “bộ não” cho riêng mình từ chính đống đất đá dưới chân.
Sự phản pháo thầm lặng
“Gemini,” Arion đứng giữa đám đông đang ăn mừng, ánh mắt anh nhìn về phía Trái Đất — lúc này đang treo lơ lửng, vô tình và lạnh lẽo. “Hãy gửi một tín hiệu mã hóa về Hội đồng An ninh Trái Đất.”
“Nội dung là gì, Thuyền trưởng?”
“Gửi cho họ bản thiết kế sơ bộ của chip Luna-01. Và kèm theo một dòng chữ: ‘Cảm ơn các vị vì đã buộc chúng tôi phải trở nên vĩ đại. Khó khăn đã không thể làm chúng tôi lùi bước . Chúng tôi đã tìm thấy con đường của riêng mình.’“
Pestrova tiến đến bên anh, nắm lấy tay anh đặt lên bụng mình. Cô mỉm cười, một nụ cười chứa đựng sự tự do tuyệt đối. “Anh nghe thấy không, Arion? Thằng bé đang đạp. Nó biết chúng ta đã thắng.”



