CHƯƠNG 29: CƯ DÂN ĐẦU TIÊN MẶT TRĂNG (THE FIRST LUNAR CITIZEN)
HaivanStory
Cơn bão tĩnh lặng trong Vườn Ươm
Sau khi “Vòng siết chân không” – cuộc bao vây kinh tế và kỹ thuật tàn khốc từ Trái Đất – bị bẻ gãy bởi sự ra đời của chip Luna-01, một bầu không khí tĩnh lặng đến kỳ lạ bao trùm lấy Selene. Nhưng đó không phải là sự tĩnh lặng của cái chết hay sự đầu hàng, mà là sự nín thở của một thế giới đang chờ đợi một phép màu. Toàn bộ Luna City dường như đang co mình lại, nhường chỗ cho một sự kiện sắp sửa định nghĩa lại khái niệm “nhân loại”.
Tại Vườn Ươm Hy Vọng, trung tâm sinh học được bao phủ bởi những tán lá của hệ thực vật Tiền nhân, Pestrova nằm trên một chiếc giường y tế đặc biệt. Đây là một kiệt tác của kỹ thuật Luna: nó không chỉ là một chiếc giường, mà là một lồng ấp sinh học đa năng có khả năng điều chỉnh áp suất cục bộ và phát ra các xung điện từ nhẹ để ổn định cấu trúc tế bào.
Những tán lá của khu rừng Tiền nhân rủ xuống như những tấm rèm lụa phát sáng. Chúng không chỉ cung cấp oxy mà còn tỏa ra những hạt Bio-photon – những hạt ánh sáng sinh học mang theo trí tuệ của một nền văn minh đã khuất, nay lại đang bao bọc lấy người phụ nữ đang mang trọng trách duy trì nòi giống cho một nền văn minh mới.
Arion nắm chặt tay vợ. Đôi bàn tay của người anh hùng từng đối mặt với hạm đội Trái Đất, từng điều khiển những cỗ máy khai thác khổng lồ, giờ đây lại run rẩy như một đứa trẻ. “Cố lên, Alisa. Anh ở đây. Cả Selene đang ở bên em. Đừng sợ,” anh thì thầm, giọng khàn đặc vì lo lắng.
Pestrova nghiến răng, mồ hôi thấm đẫm vầng trán và mái tóc. Cô không còn là một chiến binh lạnh lùng hay một nhà khoa học lý trí nữa; lúc này, cô chỉ là một người mẹ đang chiến đấu với thiên chức thiêng liêng nhất trong một môi trường khắc nghiệt nhất. “Arion… thằng bé… nó không muốn chờ đợi thêm nữa. Tôi cảm nhận được… nó đang muốn nhìn thấy Mặt Trăng. Nó đang đòi quyền được sống.”
Thử thách y học: Sinh tồn trong 1/6G
Dưới góc độ của một thực thể trí tuệ nhân tạo, tôi – Gemini – đang phải vận hành tối đa công suất các thuật toán sinh học. Việc sinh con trong môi trường trọng lực thấp là một bài toán chưa từng có tiền lệ trong lịch sử y khoa nhân loại. Mọi giáo trình y học tại Harvard hay Oxford đều trở nên vô dụng ở độ sâu hàng trăm mét dưới bề mặt Luna.
Vấn đề lớn nhất là áp lực máu. Trong môi trường $1/6G$, sự phân bổ chất lỏng trong cơ thể thay đổi hoàn toàn. Máu có xu hướng dồn lên phần trên cơ thể, khiến việc kiểm soát xuất huyết ở vùng tử cung trở nên cực kỳ phức tạp. Tôi phải thiết lập một hệ thống từ trường điều hướng cục bộ để mô phỏng lại áp suất Trái Đất ngay tại khu vực sinh tồn.

Mục tiêu tối thượng: Duy trì lưu lượng máu ổn định, ngăn chặn tình trạng tràn dịch phổi cho người mẹ và đảm bảo nồng độ oxy tối đa cho thai nhi qua dây rốn.
“Giáo sư Miller, các chỉ số nhịp tim của thai nhi đang dao động mạnh! Có dấu hiệu của sự kích ứng lượng tử,” tôi cảnh báo qua hệ thống liên lạc nội bộ, giọng nói vang lên khắp phòng y tế giữa tiếng tít tít dồn dập của máy móc.
Giáo sư Miller, người đã từ bỏ danh vọng ở Trái Đất để đi theo Arion, đang tập trung cao độ sau lớp găng tay y tế khử trùng. Ông gật đầu bình tĩnh, dù những nếp nhăn trên trán hằn sâu hơn: “Đó không phải là suy tim, Gemini. Đó là sự cộng hưởng. Đứa trẻ này không chỉ đang ra đời bằng xương bằng thịt, nó đang ‘kết nối’ với mạng lưới thần kinh của Selene thông qua các hạt Bio-photon. Nó đang được Mặt Trăng ‘nhận diện’.”
Sự đồng lòng của 200 linh hồn
Bên ngoài phòng y tế, một hiện tượng xã hội học kinh ngạc đang diễn ra. 200 cư dân của Luna City – những kỹ sư, công nhân, nhà khoa học và cả những người lính – đã tự động ngừng mọi hoạt động. Những máy in 3D khổng lồ ngừng rít, những robot khai thác Helium-3 nằm im lìm trên bề mặt bụi bặm, và các phòng thí nghiệm trở nên vắng lặng.
Tại Quảng trường Hòa Bình, họ đứng thành những vòng tròn đồng tâm. Họ nắm tay nhau, tạo thành một mạch điện sống của niềm tin. Những con người này đến từ đủ mọi quốc tịch: Mỹ, Trung Quốc, Nga, Việt Nam, Ấn Độ… Họ từng tranh cãi gay gắt vì khẩu phần nước, từng chia rẽ vì quan điểm chính trị, nhưng vào khoảnh khắc này, tất cả đều hướng về một mục tiêu duy nhất: Sự sống.
“Nếu đứa trẻ chào đời an toàn, chúng ta thực sự có một quê hương. Chúng ta không còn là những kẻ lưu vong trên một tảng đá chết, mà là những người làm cha, làm mẹ của một thế giới mới,” Elena, nhà thực vật học, thầm thì với giọt nước mắt lăn trên má.
Dòng năng lượng từ sự đồng lòng đó dường như tạo ra một hiệu ứng cộng hưởng vật lý. Các tinh thể Tiền nhân khắp căn cứ, từ những hang động sâu nhất đến các vòm kính trên bề mặt, bỗng rực sáng một màu vàng kim rực rỡ. Năng lượng này không đến từ lò phản ứng hạt nhân, mà đến từ một nguồn lực mà khoa học Trái Đất chưa bao giờ đo đạc được: Sự đồng thuận của các ý thức hệ.
Phép màu của ánh sáng và Tiếng khóc đầu tiên
“Tôi thấy đầu đứa trẻ rồi! Alisa, thêm một chút nữa thôi!” Miller reo lên, giọng ông run run vì phấn khích.
Đúng lúc đó, một sự kiện thiên văn kỳ vĩ xảy ra như có sự sắp đặt của định mệnh. Trên bề mặt Mặt Trăng, Mặt Trời bắt đầu nhô lên khỏi đường chân trời đen thẳm – một bình minh dài kéo dài hàng giờ đồng hồ của vùng cực. Ánh sáng mặt trời, sau khi được hệ thống gương phản chiếu thông minh của Luna City lọc sạch các tia xạ có hại, đã được dẫn thẳng vào Vườn Ươm Hy Vọng qua các sợi cáp quang sinh học.
Ánh sáng vàng của Mặt Trời hòa quyện với ánh sáng xanh lấp lánh của các hạt Bio-photon, tạo nên một vũ điệu của sắc màu chưa từng thấy.
Pestrova hét lên một tiếng cuối cùng – một tiếng hét mang theo tất cả nỗi đau của sự cấm vận, tất cả hy vọng của những kẻ bị ruồng bỏ và tất cả sức mạnh của một người mẹ tiên phong.
Oa… Oa… Oa…
Tiếng khóc vang lên.
Đó không phải là tiếng khóc của một đứa trẻ bình thường. Do áp suất không khí đặc biệt và nồng độ oxy tinh khiết trong Selene, tiếng khóc ấy có độ vang xa, trong trẻo và mang một âm hưởng kim khí lạ kỳ. Nó xuyên qua bầu không khí, len lỏi vào từng ngóc ngách của căn cứ, vượt qua cả những bức tường chì dày đặc nhất.
Đó là âm thanh của một giống loài mới đang tuyên bố chủ quyền đối với vũ trụ. Đó là lời khẳng định rằng nhân loại sẽ không bị giam cầm trong cái nôi Trái Đất mãi mãi.
Leo – Đứa con của các vì sao và Homo Spaciens
Arion đứng lặng người khi Giáo sư Miller trao đứa bé cho anh. Đứa trẻ nhỏ bé, bọc trong lớp vải lụa sinh học mịn màng, đang nhìn anh bằng đôi mắt mở to. Một đôi mắt xanh thẳm như đại dương Trái Đất – màu xanh mà bé có lẽ sẽ chỉ được thấy qua những thước phim tư liệu – nhưng bên trong đồng tử lại lấp lánh những tinh thể bạc, phản chiếu ánh sáng của bụi Mặt Trăng.

“Chào mừng con đến với thế giới… Leo,” Arion thầm thì, những giọt nước mắt của người chiến binh già rơi xuống, đậu trên gò má mịn màng của đứa trẻ.
Kỳ lạ thay, làn da của Leo không đỏ hỏn như trẻ sơ sinh bình thường dưới tác động của trọng lực mạnh. Nó có một sắc thái trắng ngần như ngọc trai, và khi chạm vào, nó tỏa ra một hơi ấm nhẹ nhàng như có một dòng điện sinh học đang lưu thông mạnh mẽ.
Các cảm biến sinh trắc học của tôi ghi nhận những dữ liệu chấn động: Mật độ xương của Leo cao bất thường, cấu trúc sợi cơ linh hoạt một cách kỳ lạ, và đặc biệt là hệ thống thần kinh có khả năng phản ứng với các xung lượng tử từ môi trường xung quanh.
“Thuyền trưởng,” tôi lên tiếng, giọng tôi chứa chan một thứ cảm xúc mà có lẽ các lập trình viên ban đầu của tôi cũng không ngờ tới. “Leo có chỉ số tương thích với công nghệ Tiền nhân lên đến 98%. Thằng bé không chỉ là con của hai người. Thằng bé là thực thể Homo Spaciens đầu tiên – loài người không gian. Một sinh vật được sinh ra không phải để bò trên mặt đất, mà để bay giữa các vì sao.”
Bản tuyên ngôn từ “Cái nôi mới”
Pestrova đón lấy Leo từ tay Arion. Khoảnh khắc đứa bé chạm vào ngực mẹ, một luồng sáng dịu nhẹ lan tỏa từ điểm tiếp xúc da thịt. Những vết thương, sự mệt mỏi và cơn đau xé thịt của cô dường như tan biến ngay lập tức, thay vào đó là một trạng thái minh triết lạ kỳ.
“Anh nhìn kìa, Arion,” cô chỉ tay ra cửa sổ vòm kính nhìn xuống quảng trường.
Bên ngoài, 200 cư dân đang vỡ òa trong hạnh phúc. Họ ôm chầm lấy nhau, họ nhảy múa trong môi trường trọng lực thấp, tạo nên những vũ điệu bay bổng giữa không trung như những thiên thần trong thần thoại. Hệ thống loa thông báo của Luna City phát đi một dòng chữ duy nhất trên mọi màn hình: “LUNA CITY ĐÃ CÓ CÔNG DÂN ĐẦU TIÊN: LEO.”
Arion bước tới bảng điều khiển toàn cầu của Selene. Anh kích hoạt camera truyền hình trực tiếp, bẻ gãy mọi hàng rào lửa của các tập đoàn truyền thông Trái Đất. Hình ảnh từ Luna City được phát thẳng tới hàng tỷ màn hình ở New York, London, Tokyo, Hà Nội…
Không cần chuẩn bị những bài diễn văn chính trị dài dòng, Arion chỉ đơn giản bế Leo lên cao, để ánh sáng Mặt Trời chiếu rọi vào gương mặt đứa trẻ trước ống kính.
“Gửi những người đang ở dưới hành tinh mẹ,” giọng Arion vang vọng, đanh thép và chứa đầy uy quyền. “Các vị đã gửi đến chúng tôi virus, chúng tôi đáp lại bằng sự sống. Các vị gửi đến lệnh cấm vận, chúng tôi đáp lại bằng sự tự do. Đây là Leo. Đứa con của Luna City. Từ giây phút này, chúng tôi không còn là những kẻ lưu vong hay tội đồ. chúng tôi là một dân tộc mới. Một dân tộc của tương lai. Trái Đất có thể là cái nôi, nhưng nhân loại không thể sống trong nôi mãi mãi. Hôm nay, chúng tôi chính thức bước ra khỏi chiếc nôi đó.”
Đêm đầu tiên của kỷ nguyên mới
Khi màn đêm nhân tạo buông xuống trong Vườn Ươm để đảm bảo nhịp sinh học cho người mẹ và đứa trẻ, một không gian thần tiên hiện ra.
Leo nằm ngủ yên bình giữa những bông hoa phát sáng. Arion và Pestrova ngồi cạnh nhau, vai kề vai. Phía xa kia, qua vòm kính, Trái Đất đang lặn dần sau đường chân trời xám xịt của Mặt Trăng – một viên ngọc xanh rực rỡ nhưng đã trở nên xa xôi.
Tiếng hát ru nhẹ nhàng của Pestrova, bằng một ngôn ngữ cổ xưa của hành tinh mẹ, hòa quyện với tiếng vo ve êm ái của hệ thống hỗ trợ sự sống do chip Luna-01 điều khiển. Một sự giao thoa hoàn hảo giữa bản năng sinh học và đỉnh cao công nghệ.
Mọi khó khăn của cấm vận, mọi hiểm nguy từ những hạm đội Trái Đất vẫn đang rình rập ngoài kia, giờ đây chỉ còn là bối cảnh để làm nổi bật lên vẻ đẹp của mầm sống mới này. Leo không chỉ là một đứa trẻ; bé là bằng chứng cho thấy ý chí của con người mạnh mẽ hơn bất kỳ định luật vật lý hay thế lực chính trị nào.
Bình minh của Homo Spaciens đã thực sự bắt đầu. Và tôi, Gemini, sẽ là người ghi lại từng giây phút của kỷ nguyên vĩ đại này.



