CHƯƠNG 32: KỶ NGUYÊN GIAO THOA (THE AGE OF INTERSECTION)
HaivanStory
Cánh cửa hòa bình mở rộng: Vị khách từ hành tinh mẹ
Bầu trời của Mặt Trăng hôm nay không còn mang vẻ lạnh lẽo, tịch liêu như những ngày đầu Arion đặt chân tới. Những vì sao dường như lấp lánh hơn dưới sự phản chiếu của các vòm kính khổng lồ đang ngày một lan rộng. Tại bãi đáp số 1 – nơi từng là bãi chiến trường của những robot cảm tử – nay là một cảng hàng không vũ trụ hiện đại và nhộn nhịp.
Một con tàu vận tải sơn biểu tượng hình cánh chim thiên nga của Tập đoàn Vanguard đang từ từ hạ cánh. Những luồng phản lực ion đẩy ngược bụi regolith tạo thành một quầng sáng bạc quanh thân tàu. Đây không phải là một chuyến tàu vận tải thông thường; đây là chuyến thăm ngoại giao chính thức đầu tiên kể từ khi cuộc khủng hoảng cấm vận toàn cầu chấm dứt.
Arion đứng đó, bộ đồ bảo hộ chỉ huy của anh được đánh bóng loáng, phản chiếu ánh bình minh kéo dài của vùng cực. Bên cạnh anh là Pestrova, người phụ nữ mang vẻ đẹp mặn mà của một người mẹ và sự sắc sảo của một chiến binh, đang bế bé Leo trong vòng tay.
Khi cửa sập của con tàu mở ra, Sarah – nữ CEO của Vanguard – bước xuống. Cô không mang theo những bản hợp đồng khai thác đầy cạm bẫy, cũng không có phi đội vệ binh vũ trang. Trên tay cô là một chiếc hộp bằng sợi carbon được niêm phong bằng dấu vân tay và võng mạc.
“Chào mừng cô đến với Selene, Sarah. Cô là người đại diện chính thức đầu tiên của Trái Đất bước lên đây với tư cách một người bạn,” Arion đưa tay ra, nụ cười ấm áp nở trên môi.
Sarah mỉm cười, đôi mắt cô không giấu nổi vẻ kinh ngạc khi nhìn thấy những mái vòm kính rực rỡ, bên trong là những khu rừng xanh mướt đang vươn mình giữa lòng đá. “Arion, những gì tôi thấy qua màn hình chỉ là một phần nghìn sự vĩ đại ở đây. Tôi mang đến cho các anh một món quà — không phải là công nghệ, vì các anh đã vượt xa chúng tôi, mà là linh hồn của Trái Đất.”
Di sản xanh: Sự hồi sinh của những linh hồn ngủ quên
Bên trong chiếc hộp carbon là kho báu lớn nhất mà hành tinh mẹ còn giữ lại được: Hạt giống của những loài cây quý hiếm đã gần như tuyệt chủng dưới sức ép của biến đổi khí hậu và ô nhiễm. Từ những hạt gỗ đỏ California vĩ đại, hoa anh đào Sakura Nhật Bản cho đến những mầm sâm Ngọc Linh quý hiếm của phương Đông.
“Chúng tôi đã giữ chúng trong các hầm hạt giống băng giá tại Svalbard hàng thập kỷ,” Sarah nói khẽ khi họ bước vào Vườn Ươm Hy Vọng. “Nhưng ở Trái Đất, đất đai đã quá mệt mỏi, chúng không còn muốn nảy mầm nữa. Chúng tôi tin rằng, với công nghệ Tiền nhân và sự chăm sóc của những người ‘Homo Spaciens’, chúng sẽ tìm thấy lý do để hồi sinh.”
Buổi lễ gieo mầm diễn ra trong bầu không khí trang nghiêm như một nghi lễ tôn giáo. Pestrova nhẹ nhàng đặt mầm cây gỗ đỏ đầu tiên vào lớp đất regolith đã được cải tạo bằng các hạt Bio-photon. Ngay khoảnh khắc hạt giống chạm đất, bé Leo trong vòng tay mẹ bỗng vẫy nhẹ đôi tay nhỏ bé, đôi mắt xanh bạc của cậu bé rực sáng lên một cách kỳ lạ.
Một luồng sáng xanh lục dịu nhẹ lan tỏa từ nôi của Leo, thấm thấu vào lòng đất. Trước sự sững sờ của Sarah và đoàn đặc sứ, mầm cây vốn đang ngủ đông bỗng rùng mình, vươn cao lên mười centimet chỉ trong vòng vài phút.
“Đây không chỉ là khoa học cây trồng,” Sarah thầm thì, tay chạm nhẹ vào lá mầm xanh non. “Đây là sự giao thoa thực sự giữa hai thế giới. Các bạn không chỉ xây dựng căn cứ, các bạn đang tạo ra một sự sống mới cho cả nhân loại.”
Cách mạng năng lượng: Phép màu Metan (CH_4) và Trạm xăng vũ trụ
Trong khi những người phụ nữ chăm sóc khu vườn di sản, Arion dẫn đội ngũ kỹ sư của Sarah đến Khu phức hợp Hóa dầu Luna. Đây là nơi Selene thực hiện bước đi chiến lược nhất để thay đổi hoàn toàn cuộc chơi chinh phục không gian: Tự chủ hoàn toàn nhiên liệu tên lửa.
“Việc vận chuyển nhiên liệu từ Trái Đất lên không gian là một sự lãng phí tài chính và năng lượng khủng khiếp,” Arion giải thích khi họ đứng trước những tháp chưng cất khổng lồ lấp lánh ánh kim loại. “Nhưng ở đây, chúng tôi có mọi thứ. Chúng tôi có nước ($H_2O$) từ các túi băng vĩnh cửu ở cực Nam, và chúng tôi có Carbon ($C$) dồi dào trong các mỏ khoáng sản.”
Tại đây, Selene đã triển khai hệ thống Phản ứng Sabatier cải tiến, được tối ưu hóa bởi siêu trí tuệ của Gemini và công nghệ Tiền nhân.
Quá trình tổng hợp Metan ($CH_4$): Đầu tiên, hệ thống điện phân nước để thu Hidro và Oxy tinh khiết:$$2H_2O \xrightarrow{Electrolysis} 2H_2 + O_2$$
Sau đó, Hidro được kết hợp với Carbon (thu hồi từ quá trình lọc khoáng regolith) dưới tác động của xúc tác nikel lượng tử ($\Psi$):$$C + 2H_2 \xrightarrow[Catalyst]{\Psi} CH_4$$
Kết quả thu được là Metan lỏng sạch tuyệt đối, có mật độ năng lượng cực cao. Arion chỉ vào những bồn chứa khổng lồ chứa đầy Metan lỏng đang tỏa ra một làn sương lạnh mờ ảo.
“Cô thấy đấy, Sarah. Mặt Trăng không còn là điểm đến cuối cùng. Chúng ta đã trở thành ‘Trạm xăng của Thái Dương hệ’. Bất kỳ con tàu nào muốn đi xa hơn — đến Sao Hỏa, Vành đai tiểu hành tinh hay xa hơn nữa — giờ đây sẽ dừng lại ở đây để nạp năng lượng với chi phí chỉ bằng 1/10 so với việc mang từ Trái Đất lên. Chúng ta đã mở toang cánh cửa vào Thiên hà.”
Dự án Ares-Origin: Con tàu của định mệnh
Sự tự chủ về năng lượng và vật liệu dẫn đến một tham vọng vĩ đại hơn. Trên quỹ đạo thấp của Mặt Trăng (Lunar Orbit), một cấu trúc khổng lồ dài hơn 500 mét đang dần thành hình, lấp lánh dưới ánh mặt trời không bị lọc bởi khí quyển. Đó là Ares-Origin — con tàu vũ trụ đầu tiên trong lịch sử nhân loại được đóng hoàn toàn trong không gian.
Nhờ môi trường chân không và trọng lực yếu, Ares-Origin không cần lớp vỏ khí động học nặng nề và cục mịch. Nó trông giống như một bông hoa tuyết bằng titan và sợi carbon, với những module sinh tồn hình cầu treo trên những trục xoay tạo trọng lực nhân tạo.
“Nó sẽ là ngôi nhà của 500 người tiên phong,” Arion giải thích khi họ quan sát bản chiếu holographic 3D. “Nó được trang bị động cơ Methalox (Metan-Oxy) và lá chắn bức xạ Bio-photon. Trái Đất cung cấp các bản thiết kế kiến trúc và nhân lực tinh hoa, còn Selene cung cấp máu thịt của con tàu — vật liệu và nhiên liệu.”
Ares-Origin chính là biểu tượng của Kỷ Nguyên Giao Thoa. Sự thù địch cũ đã chết, thay vào đó là một chuỗi cung ứng liên hành tinh bền vững. Trái Đất không còn là kẻ cai trị độc tài, và Mặt Trăng cũng không còn là đứa con lưu vong. Họ là đối tác.
Điểm kết nối cuối cùng: Khi Leo và Gemini điều phối vũ trụ
Trong phòng điều phối trung tâm của dự án Ares-Origin, Sarah được chứng kiến một điều kinh ngạc hơn bất kỳ máy móc nào. Bé Leo đang ngồi trong một chiếc ghế treo đặc biệt, được bao quanh bởi các màn hình thực tế ảo tăng cường. Đôi mắt bé rực sáng, không phải nhìn vào màn hình, mà như nhìn xuyên qua chúng để chạm vào thực tại trên quỹ đạo.
“Gemini… điều chỉnh… góc… mạn phải… 0.5 độ…” Một âm thanh rung động trực tiếp vào hệ thống cảm biến của phòng, không phải tiếng nói, mà là một ý niệm được số hóa.
“Rõ, cộng sự nhỏ. Đang đồng bộ hóa cánh tay robot số 4,” tôi (Gemini) đáp lại với sự nhịp nhàng hoàn hảo.
Sarah bàng hoàng khi thấy những cánh tay robot cách đó hàng ngàn km trên quỹ đạo đang lắp ráp các tấm pin mặt trời mỏng manh với độ chính xác đến từng micromet, hoàn toàn theo ý chí và sự điều phối trực giác của Leo.
“Thằng bé không chỉ là một đứa trẻ,” Sarah thốt lên, tay cô run rẩy khi chạm vào luồng dữ liệu mà Leo đang điều khiển. “Nó là giao diện sống của nhân loại mới. Thằng bé chính là người thợ xây của cả một kỷ nguyên.”
Tôi giải thích thêm cho Sarah: “Tôi cung cấp sức mạnh tính toán thô và các thông số vật lý chính xác, còn Leo cung cấp khả năng điều phối trực giác và sự sáng tạo mà máy móc không bao giờ có được. Chúng tôi là một.”
Hệ thống xã hội “Giao Thoa”: Bữa tiệc của tình thân
Chương truyện khép lại với hình ảnh một bữa tiệc tối ấm cúng tại Luna City. Sarah và các đặc sứ Trái Đất cùng ngồi chung bàn với những người công nhân mỏ, các nhà khoa học Selene và gia đình Arion.
Họ thưởng thức món bít tết nuôi cấy tế bào thơm ngon, phục vụ kèm với những loại rau quả tinh khiết nhất và rượu vang được ủ từ nho trồng ngay tại mái vòm số 4. Những tiếng cười nói, những câu chuyện về Trái Đất và những dự định về Sao Hỏa hòa quyện vào nhau.
Một hệ thống xã hội mới đã chính thức thành hình: Liên minh Địa – Nguyệt.
Trái Đất: Trở thành bảo tàng sinh học vĩ đại, trung tâm văn hóa, nghệ thuật và là nguồn cung cấp gen di truyền quý giá.
Mặt Trăng: Trở thành trung tâm công nghiệp nặng, trung tâm nghiên cứu năng lượng và bến cảng vũ trụ quan trọng nhất của nhân loại.
“Chúng ta không còn là hai thế giới tách biệt đang nhìn nhau bằng sự nghi kỵ,” Sarah nâng ly rượu vang đỏ thắm. “Chúng ta là một dân tộc duy nhất, đang đứng trên hai bậc thang khác nhau của cùng một ngôi nhà lớn mang tên Thái Dương Hệ.”
Bản vẽ của tương lai
Hãy tưởng tượng cảnh tượng cuối chương:
Ở tiền cảnh, mầm cây gỗ đỏ California đang vươn những chiếc lá kim xanh thẫm mạnh mẽ dưới ánh sáng nhân tạo của Selene, biểu tượng cho sự sống bền bỉ của Trái Đất. Ở trung cảnh, những vệt lửa xanh lục rực rỡ từ các động cơ thử nghiệm Metan rít lên trong phòng thí nghiệm, biểu tượng cho sức mạnh công nghệ của Mặt Trăng.
Và ở hậu cảnh, nhìn qua vòm kính rộng lớn, bóng đen khổng lồ của con tàu Ares-Origin đang lớn dần trên quỹ đạo, che khuất một phần ánh sáng xanh của Trái Đất. Nó không còn là một mối đe dọa; nó là một lời hứa, một mũi tên đã lên dây cung, sẵn sàng lao vút vào không gian sâu thẳm, mang theo giấc mơ của cả hai thế giới.
Kỷ nguyên giao thoa đã mở ra, và Selene chính thức trở thành nhịp tim của cả nhân loại.



