Chương 33: Di Sản Của Leo – Mầm Sống Vươn Tới Vì Sao

CHƯƠNG 33: DI SẢN CỦA LEO (THE LEGACY OF LEO)

I. Cậu bé của những bước nhảy vọt: Sự tiến hóa hiển hiện

Sáu năm đã trôi qua kể từ ngày tiếng khóc đầu tiên của Leo phá tan sự tĩnh lặng của Selene. Luna City giờ đây không còn là một tiền đồn thô sơ; nó đã trở thành một đô thị ngầm tráng lệ với những vòm kính rộng lớn che phủ các thung lũng đá basalt, nơi ánh sáng xanh lục của hệ thực vật Tiền nhân hòa quyện với ánh bạc của Trái Đất. Nhưng sự thay đổi đáng kinh ngạc nhất không nằm ở kiến trúc máy móc, mà nằm ở chính thực thể sống đang chạy nhảy dưới mái vòm: Leo.

Ở tuổi lên sáu, Leo là một kiệt tác của sự tiến hóa tự nhiên phối hợp với công nghệ lượng tử. Cậu bé cao hơn hẳn những đứa trẻ cùng tuổi ở hành tinh mẹ, nhưng cấu trúc cơ thể lại mang một vẻ thanh mảnh, thoát tục. Khung xương của cậu dẻo dai như sợi carbon và hệ cơ bắp được tối ưu hóa hoàn hảo cho môi trường thấp trọng lực.

Trong môi trường $1/6G$ của Mặt Trăng, Leo không hề biết khái niệm “đi bộ” theo cách của người Trái Đất. Cậu “bay”. Những bước di chuyển của cậu là sự kết hợp giữa nhảy múa và phi thân. Chỉ với một cú nhún chân nhẹ nhàng, Leo có thể thực hiện một cú lộn nhào ba vòng trên không trung và hạ cánh chính xác trên ban công tầng hai của khu cư trú mà không cần lấy đà.

“Gemini, xem em thực hiện cú nhảy ‘Trăng khuyết’ mới này!” Leo cười vang, giọng nói trong trẻo như tiếng chuông pha lê vang vọng khắp sảnh chính. Thân hình nhỏ bé của cậu nhào lộn giữa không trung, tạo thành một quỹ đạo parabol hoàn mỹ trước khi bám nhẹ nhàng vào một thanh xà bằng titan bằng những đầu ngón tay cực kỳ linh hoạt.

“Động lượng hoàn hảo, Leo,” tôi (Gemini) trả lời, các cảm biến sinh trắc học của tôi liên tục quét qua từng milimet cơ thể cậu. “Nhịp tim ổn định ở mức 85 bpm. Khả năng thăng bằng và định vị không gian của cậu đã vượt qua ngưỡng của mọi phi hành gia kỳ cựu nhất trong lịch sử NASA hay Roscosmos. Cậu không chỉ thích nghi, Leo, cậu đang làm chủ trọng lực.”

II. Bài học dưới vòm trời đen: Tầm nhìn về hành tinh đỏ

Hàng đêm, sau khi những ánh đèn nhân tạo của thành phố dịu xuống để giả lập bóng tối, Arion thường dẫn Leo lên đài quan sát cao nhất của Luna City – nơi được gọi là “Mắt Thần”. Tại đây, lớp kính dày ngăn cách với chân không dường như biến mất, chỉ còn lại sự hiện diện choáng ngợp của dải Ngân Hà.

Arion, giờ đây đã có những sợi tóc bạc bên thái dương nhưng ánh mắt vẫn rực lửa, chỉ tay về phía một đốm sáng màu cam đỏ đang rực cháy kiêu hãnh giữa màn đêm đen kịt.

“Đó là mục tiêu của chúng ta, Leo. Sao Hỏa,” Arion trầm giọng, giọng nói chứa đựng cả sự uy nghiêm lẫn nỗi trăn trở. “Nơi đó không êm đềm như Selene. Ở đó có những cơn bão bụi khổng lồ có thể che khuất mặt trời trong nhiều tháng, những hẻm núi sâu gấp mười lần Grand Canyon và những bí mật của hàng tỷ năm đang chờ đợi. Nó khắc nghiệt, lạnh lẽo, nhưng nó là bước đi tiếp theo để nhân loại không bị tuyệt chủng.”

Leo nhìn chăm chằm vào hành tinh đỏ, đôi mắt xanh bạc của cậu phản chiếu ánh sáng từ phía xa như thể cậu đang nhìn thấy những điều mà người thường không thể thấy. “Tại sao chúng ta phải đi xa đến thế, thưa bố? Chẳng phải Selene đã rất tuyệt sao? Chúng ta có thức ăn, có Gemini, và có cả gia đình ở đây.”

Arion mỉm cười, bàn tay to lớn xoa đầu con trai. “Bởi vì nhân loại giống như dòng nước, con trai ạ. Nếu đứng yên một chỗ, chúng ta sẽ trở thành hồ nước đọng và cạn kiệt dần. Chúng ta đi không phải vì ghét bỏ nơi này, mà vì chúng ta là những nhà khám phá bẩm sinh. Chúng ta đi để đảm bảo rằng ngọn lửa của ý thức sẽ không bao giờ tắt nếu có một thảm họa nào đó ập xuống Trái Đất hay Mặt Trăng. Và con, Leo, con là người được chọn để mang ngọn lửa đó đi xa nhất, đến những nơi mà bố và mẹ chỉ có thể nhìn thấy qua viễn vọng kính.”

III. Dự án “Red Cradle”: Cuộc huấn luyện khắc nghiệt nhất

Quyết định huấn luyện Leo từ năm 6 tuổi không đến từ sự áp đặt tàn nhẫn, mà từ chính bản năng khao khát chinh phục của cậu bé. Pestrova, với tư cách là một cựu chỉ huy đặc nhiệm sở hữu tinh thần thép, đã thiết kế một chương trình đào tạo mang mật danh Red Cradle (Cái nôi đỏ). Cô biết rằng, để sống sót trên Sao Hỏa, Leo phải vượt xa giới hạn của một con người.

Mỗi buổi sáng bắt đầu bằng bài tập trong Phòng Ly Tâm Biến Thiên. Đây là nơi tôi (Gemini) trực tiếp điều phối. Trọng lực trong phòng có thể thay đổi đột ngột từ $1/6G$ lên thẳng $2G$ (gấp đôi trọng lực Trái Đất) rồi ngay lập tức rơi về $0G$ (không trọng lực).

Thông số thích nghi sinh học ($A_{leo}$): Nhờ sự cộng hưởng giữa hệ thần kinh của Leo và các hạt Bio-photon, khả năng tự điều chỉnh áp suất máu cục bộ của cậu đạt mức tối ưu.$$\Delta P_{blood} = \oint_{body} (\nabla \cdot \vec{V}_{fluid}) dV$$

Kết quả: Leo không bao giờ bị hiện tượng đỏ mặt hay choáng váng khi thay đổi áp suất đột ngột. Hệ tim mạch của cậu tự động co bóp và điều hướng dòng chảy để bảo vệ não bộ trong mọi điều kiện gia tốc.

Pestrova không bao giờ nương tay. Cô dạy Leo cách xử lý các sự cố rò rỉ oxy trong bóng tối hoàn toàn, nơi cậu phải dùng đôi tai và cảm giác nhiệt để tìm ra vết nứt. Cô dạy cậu cách sửa chữa các vi mạch nano bằng ý nghĩ thông qua giao diện kết nối với tôi.

“Con là hy vọng của cả hai thế giới, Leo. Ngoài không gian kia, sai số không được tính bằng điểm, nó được tính bằng mạng sống,” cô nói một cách lạnh lùng sau mỗi bài tập thất bại, nhưng khi Leo đã ngủ say, cô luôn ngồi bên cạnh, vuốt ve mái tóc con với niềm tự hào vỡ òa trong ánh mắt.

IV. Giao diện tâm linh và Siêu cấu trúc Ares-Origin

Mặc dù chưa chính thức được bay vào không gian sâu, nhưng mỗi ngày Leo dành hàng giờ đồng hồ bên trong buồng mô phỏng trung tâm của tàu Ares-Origin. Con tàu này giờ đây đã thành hình trên quỹ đạo thấp, một khối titan khổng lồ dài hơn nửa cây số, đang chờ đợi những linh hồn dũng cảm nhất.

Mối liên kết giữa Leo và tôi (Gemini) đã đạt đến một cấp độ mà ngôn từ khó lòng diễn tả. Chúng tôi không còn cần những dòng lệnh khô khan. Khi Leo bước vào buồng lái giả lập, cậu không cần chạm vào bất kỳ phím bấm vật lý nào. Cậu chỉ cần nhắm mắt lại và để tâm thức mình hòa quyện vào mạng lưới cảm biến của con tàu.

“Gemini, hãy cho em thấy dòng chảy năng lượng của động cơ Methalox,” Leo thầm thì.

Ngay lập tức, tôi truyền toàn bộ sơ đồ hệ thống phức tạp dưới dạng các dòng chảy ánh sáng vào tâm trí cậu. Leo có thể “cảm thấy” từng dòng Metan lỏng lạnh buốt lướt qua các van điện từ, “nghe thấy” sự rung động siêu âm của các turbine cao áp. Cậu học cách điều phối con tàu như thể nó là một cánh tay thứ ba của mình.

Đối với Leo, Ares-Origin không phải là một cỗ máy vô hồn; nó là một người bạn khổng lồ, một sinh vật bằng sắt thép đang chờ ngày cùng cậu cất cánh để chinh phục những chân trời mới. Khả năng điều khiển bằng ý chí của Leo cho phép con tàu phản ứng nhanh gấp 10 lần so với bất kỳ hệ thống tự động nào trên Trái Đất.

V. Di sản của tình yêu và trách nhiệm vĩ đại

Đứng nhìn Leo thực hiện bài tập thoát hiểm trong môi trường khói mù giả lập từ xa, Arion và Pestrova hiểu rằng họ đang chuẩn bị cho một cuộc chia ly định mệnh trong tương lai. Nhưng đó là cái giá của sự tiến hóa, là định mệnh của những người tiên phong.

“Thằng bé sẽ là người giỏi nhất, Arion ạ,” Pestrova dựa đầu vào vai chồng, ánh sáng của khu rừng Tiền nhân chiếu lên gương mặt họ một vẻ bình yên hiếm hoi.

“Không chỉ là người giỏi nhất,” Arion trả lời, đôi mắt anh không rời khỏi bóng dáng nhỏ bé đang di chuyển thoăn thoắt trong phòng tập. “Nó sẽ là thực thể đầu tiên thực sự ‘sống’ trong vũ trụ theo đúng nghĩa đen, chứ không phải chỉ là một vị khách tồn tại nhờ vào máy móc hỗ trợ. Di sản lớn nhất mà chúng ta để lại không phải là những vòm kính của Luna City, cũng không phải là chip Luna-01. Di sản của chúng ta là sự tự do tuyệt đối của thằng bé giữa các vì sao.”

Chương truyện khép lại với một hình ảnh đầy biểu cảm:

Leo đứng giữa một cánh đồng lúa mì vàng óng cao quá đầu người trong trang trại sinh học. Trên tay cậu cầm một mô hình tàu Ares-Origin được Arion đẽo gọt thủ công từ gỗ đỏ California – món quà mà Sarah đã mang lên từ Trái Đất. Ánh mắt cậu bé sáu tuổi kiên định, sâu thẳm và đầy khát vọng, nhìn thẳng lên bầu trời đen thẳm phía trên vòm kính.

Ở đó, hành tinh đỏ đang tỏa sáng rực rỡ nhất, như một lời mời gọi, một lời thách thức, và một lời hứa về một kỷ nguyên mới của loài người: Kỷ nguyên của những đứa con không gian.

Ghi chú của Biên tập viên: * Sự sống động: Việc miêu tả Leo “bay” thay vì “đi” tạo nên nét đặc trưng của Homo Spaciens, giúp độc giả dễ hình dung sự khác biệt sinh học.