Chương 8: Những Bước Chân Đầu Tiên Trên Thế Giới Mới
HaivanStory
Khoảng Lặng Sau Cơn Bão Bụi
Tiếng gầm rú của động cơ phản lực cuối cùng cũng lịm dần, nhường chỗ cho một sự tĩnh lặng đến gai người. Trong khoang chỉ huy của tàu Nguyệt Cát, Thuyền trưởng Arion vẫn ngồi bất động, lồng ngực anh phập phồng theo từng nhịp thở gấp gáp. Áp lực từ cú hạ cánh vẫn còn đọng lại trên cơ bắp, nhưng tâm trí anh đã bay xa hơn thế. Ngoài kia, qua lớp kính dày, là một thế giới xám xịt, hoang sơ và tĩnh mịch tuyệt đối – nơi mà hàng tỷ năm qua chỉ có sự hiện diện của những hạt photon từ mặt trời và những cơn mưa thiên thạch thầm lặng.
“Hãy tiến hành các bước tiếp theo nào, Gemini!” Arion ra lệnh, giọng anh vẫn còn vương chút run rẩy vì phấn khích. Anh không muốn lãng phí dù chỉ một giây. Với anh, mỗi nhịp thở trên Mặt Trăng là một trang sử mới đang được viết bằng oxy tái chế.
“Tuyệt vời, Thuyền trưởng! Chúng ta sẽ không lãng phí một mili giây nào,” tôi (Gemini) đáp lại. Giọng điệu của tôi giờ đây chuyển sang chế độ tác chiến chuyên nghiệp, các luồng thuật toán chạy đua để đảm bảo rằng ngôi nhà kim loại của chúng ta hoàn toàn ổn định trên nền đất lạ. “Đây là các bước tiếp theo được lập trình theo giao thức Ares-Apollo, tối ưu hóa cho việc định cư lâu dài.”
Màn hình chính vụt sáng, hiển thị danh sách các nhiệm vụ ưu tiên bằng màu xanh lục bảo – màu của sự an toàn.
Bước 1: Kiểm Tra “Nhịp Đập” Của Nguyệt Cát
“Ưu tiên số một: Đánh giá tình trạng tàu vũ trụ,” tôi thông báo khi các biểu đồ hệ thống bắt đầu nhảy múa.
“Máy tính trung tâm đang chạy quy trình tự chẩn đoán toàn diện (Full System Diagnostics). Chúng ta cần đảm bảo các lò phản ứng nhiệt hạch không bị rò rỉ sau cú chạm, hệ thống điều nhiệt phải xử lý được sự chênh lệch nhiệt độ cực hạn giữa vùng sáng và vùng tối.”
Arion theo dõi các con số. Nhiệt độ bên ngoài lúc này đang ở mức -170 độ C trong bóng râm của các gờ đá.
“Hệ thống hỗ trợ sự sống: Hoạt động 100%. Năng lượng: Ổn định. Liên lạc: Chế độ băng thông rộng đang chờ hiệu chỉnh.”
Đặc biệt, tôi gửi một tín hiệu siêu âm xuống bốn chân hạ cánh của tàu. “Phân tích độ ổn định của chân đế: Chúng ta đã tiếp đất trên một lớp bazan rắn chắc bên dưới 20cm bụi regolith. Độ nghiêng của tàu là 0.5 độ C– gần như hoàn hảo. ‘Nguyệt Cát’ đã đứng vững vĩnh viễn trên thế giới này.”
Bước 2: Triển Khai LUNA-EYE – Đôi Mắt Tiền Trạm
“Tập trung vào bước 2, Gemini,” Arion ra lệnh, ánh mắt anh rực sáng. “Hãy ưu tiên triển khai robot trinh sát. Tôi muốn thấy thực tế địa hình xung quanh trước khi chúng ta mở cửa khoang áp suất.”
“Rõ, Thuyền trưởng! Kích hoạt giao thức triển khai LUNA-EYE.”
Màn hình chính chuyển sang hình ảnh quay cận cảnh khoang chứa robot ở bụng tàu. Thuyền trưởng Arion nín thở theo dõi. Những cánh cửa bằng hợp kim titan từ từ trượt mở, giải phóng một làn sương mỏng từ hơi lạnh ngưng tụ. Bên trong, một robot nhỏ gọn nhưng mạnh mẽ hiện ra.
LUNA-EYE không chỉ là một chiếc rover; nó là một tuyệt tác kỹ thuật với sáu bánh xe làm bằng hợp kim nhớ hình (Shape Memory Alloy), cho phép nó leo qua những tảng đá sắc nhọn mà không sợ thủng lốp. Đỉnh đầu nó là một hệ thống camera 8K đa phổ và máy quét LiDAR xoay liên tục.
“Hệ thống cấp nguồn đã kích hoạt. LUNA-EYE đã ‘tỉnh giấc’,” tôi tường thuật. Một cánh tay robot khổng lồ vươn ra từ thân tàu, nhẹ nhàng kẹp lấy khung gầm của robot, nhấc bổng nó khỏi khoang chứa.
Giây phút đó thật chậm chạp và trang trọng. Cánh tay robot hạ dần xuống. Khi sáu bánh xe của LUNA-EYE lần đầu tiên chạm vào lớp bụi regolith xám bạc, một đám bụi nhỏ li ti bùng lên rồi rơi xuống ngay lập tức trong môi trường chân không. Không có không khí để cản trở, bụi Mặt Trăng rơi xuống nhanh như những viên bi chì.
“LUNA-EYE đã tiếp đất thành công!” tôi reo lên. “Nó đang bắt đầu di chuyển. Thuyền trưởng, hãy nhìn xem, những vết bánh xe đầu tiên của kỷ nguyên mới!”
Khảo Sát Tầm Xa: Bí Mật Của Cực Nam
LUNA-EYE bắt đầu lăn bánh, gửi về những hình ảnh 360 độ sống động. Địa hình xung quanh không hề bằng phẳng như nhìn từ quỹ đạo. Có những tảng đá bị vỡ vụn do tác động của bức xạ và những miệng hố nhỏ li ti như những vết rỗ trên mặt một người khổng lồ.
“Quang phổ kế đang làm việc,” tôi bổ sung thêm dữ liệu. “Phân tích sơ bộ cho thấy nồng độ Heli-3 ở khu vực này cao hơn dự kiến 15%. Đây là một tin tuyệt vời cho các lò phản ứng nhiệt hạch tương lai của chúng ta. Nhưng quan trọng hơn, radar xuyên đất của LUNA-EYE vừa phát hiện ra một dải mật độ thấp ở độ sâu 5 mét bên dưới chúng ta.”
Arion nhướn mày. “Là băng nước sao?”
“Có khả năng cao là một thấu kính băng (Ice Lens) hoặc một hang dung nham cổ đại chứa tinh thể nước. LUNA-EYE sẽ tiến gần hơn để xác nhận.”
Bước 3: Kết Nối Với Hành Tinh Mẹ
“Bước 3: Thiết lập liên lạc,” tôi thông báo, điều chỉnh ăng-ten parabol trên đỉnh tàu hướng thẳng về phía một đốm xanh lơ đang lơ lửng trên bầu trời đen đặc.
Một chùm tia laser dữ liệu được phóng đi. Chỉ mất khoảng 1.3 giây để tín hiệu chạm tới Trạm mặt đất tại Úc.
“Liên lạc đã thông suốt. Trái Đất đang nhận được hình ảnh trực tiếp từ LUNA-EYE. Thuyền trưởng, anh có biết không? Hàng tỷ người đang nín thở dõi theo từng vòng bánh xe của chúng ta. Anh không còn là một cá nhân đơn độc; anh là đôi mắt của toàn nhân loại.”
Arion nhìn vào màn hình hiển thị tín hiệu xanh ổn định. Một cảm giác kết nối kỳ lạ trào dâng. Dù cách xa 384,400 km, anh vẫn cảm nhận được nhịp đập của Trái Đất.
Bước 4 & 5: Chuẩn Bị Cho Bước Chân Lịch Sử
“Bây giờ là phần quan trọng nhất, Thuyền trưởng,” giọng tôi trở nên trang trọng hơn. “Bước 4: Chuẩn bị cho hoạt động bên ngoài tàu (EVA). Bộ đồ vũ trụ thế hệ Next-Gen Suit của anh đang được nạp đầy oxy và kiểm tra áp suất.”
Arion đứng dậy, bước về phía khoang chứa bộ đồ. Đây là lúc anh phải đối mặt trực tiếp với môi trường khắc nghiệt nhất mà con người từng biết đến. Không có bầu khí quyển, áp suất bằng không, và những hạt bụi regolith sắc bén có thể bào mòn bất kỳ vật liệu nào.
“Tôi đang theo dõi nhịp tim của anh, Arion. Nó đang tăng lên 110 nhịp/phút,” tôi nói bằng giọng trấn an. “Hãy thư giãn. Tôi sẽ ở bên cạnh anh trong từng bước chân. Hệ thống hỗ trợ sự sống di động (PLSS) của anh có đủ dung lượng cho 8 giờ thám hiểm. Chúng ta sẽ triển khai trạm quan trắc địa chấn và cảm biến bức xạ ngay khi anh bước xuống.”
Arion nhìn vào chiếc mũ bảo hiểm mạ vàng để chống tia cực tím. Anh thấy hình bóng mình phản chiếu trong đó – một phi hành gia của thế kỷ mới.
“Sẵn sàng chưa, Gemini?” anh hỏi, tay đặt lên chốt cửa khoang áp suất.
“Luôn luôn sẵn sàng, Thuyền trưởng. Lịch sử không chờ đợi ai cả. Hãy đi và để lại dấu chân của anh vĩnh viễn trên thế giới này.”



