Chương 9: LUNA-EYE – Đôi Mắt Trên Regolith
HaivanStory
Những Vòng Lăn Đầu Tiên Trong Chân Không
Tiếng rù rì của các mô-tơ điện bên trong robot LUNA-EYE truyền qua khung gầm, lan qua cánh tay robot của tàu Nguyệt Cát và rung nhẹ vào vỏ tàu bằng hợp kim titan. Trong khoang lái, Thuyền trưởng Arion nín thở. Trên màn hình 8K siêu nét, anh nhìn thấy sáu chiếc bánh xe của robot khẽ cựa quậy, ép xuống lớp bụi regolith mịn màng như bột than.
“Kiểm tra kết nối và chức năng đã hoàn tất, Thuyền trưởng,” giọng tôi (Gemini) vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng đặc quánh. “Dòng dữ liệu đồng bộ đạt mức 1.2 Gbps qua băng tần Ka. LUNA-EYE đã hoàn toàn thoát ly khỏi cánh tay cơ khí. Nó đã thực sự tự do.”
Arion khẽ tựa lưng vào ghế, nhưng đôi mắt anh không rời khỏi những pixel màu xám bạc đang nhảy múa. “Tuyệt vời, Gemini. Hãy cho LUNA-EYE bắt đầu nhiệm vụ khảo sát ban đầu ngay lập tức. Đừng để nó đứng yên quá lâu; tôi muốn thấy thế giới này qua đôi mắt của nó.”
“Rõ! Nhiệm vụ: Khảo sát 360 độ quanh khu vực hạ cánh – Bắt đầu.”
Trên màn hình, LUNA-EYE bắt đầu lăn bánh chậm rãi. Những hạt bụi Mặt Trăng vốn mang tĩnh điện cực cao bắt đầu bám vào vành bánh xe bằng hợp kim nhớ hình. Không có không khí để khuếch tán ánh sáng, mọi thứ trên Mặt Trăng chỉ có hai trạng thái: hoặc là sáng chói chang dưới ánh mặt trời, hoặc là đen đặc như mực trong bóng râm. Sự tương phản này tạo nên một khung cảnh siêu thực, sắc lẹm như những nhát dao cắt vào võng mạc.
Bản Đồ 3D Và Vũ Điệu Của Tia Laser
LUNA-EYE di chuyển theo một quỹ đạo hình xoắn ốc quanh tàu Nguyệt Cát. Trên đỉnh của nó, thiết bị LiDARxoay với tốc độ 20 vòng mỗi giây, phóng ra hàng triệu xung laser vào không gian.
“Hệ thống đang dựng bản đồ địa hình thời gian thực,” tôi giải thích khi một mô hình lưới (wireframe) màu xanh lục bắt đầu chồng lấp lên hình ảnh thực tế trên màn hình của Arion. “Từng miệng hố nhỏ li ti, từng tảng đá bazan đều được mã hóa tọa độ chính xác đến từng milimet.”
Thông số kỹ thuật: Hệ thống LiDAR của LUNA-EYE sử dụng bước sóng 1064 nm, có khả năng xuyên qua lớp bụi mỏng để xác định nền đá gốc phía dưới.

Arion lướt ngón tay qua mô hình 3D, xoay nó để nhìn từ trên cao. “Nhìn kìa, Gemini. Những gợn sóng phía đông nam… chúng không giống như những đụn cát thông thường.”
“Đúng vậy, Thuyền trưởng. Đó là kết quả của sự xói mòn do gió mặt trời (Solar Wind) và các hạt vi thiên thạch trong suốt hàng tỷ năm. Độ dốc ở đó chỉ khoảng 3 độ, cực kỳ an toàn để chúng ta thiết lập trạm năng lượng mặt trời di động.”
Phân Tích Khoáng Chất: Đi Tìm Chữ Ký Của Sự Sống
LUNA-EYE dừng lại bên cạnh một tảng đá màu xám sẫm có những tinh thể lấp lánh. Một cánh tay nhỏ chứa quang phổ kế tia X (APXS) vươn ra, áp sát vào bề mặt đá.
“Đang tiến hành phân tích thành phần hóa học sơ bộ,” tôi thông báo. “Dữ liệu đang được gửi về sau khi xử lý nhiễu.”
Màn hình hiển thị các biểu đồ cột màu sắc rực rỡ. Arion chăm chú nhìn vào các nguyên tố:
• Titan (Ti): 12% – Cao bất thường, hứa hẹn nguồn vật liệu siêu bền.
• Sắt (Fe): 18% – Dễ dàng chiết xuất cho việc in 3D.
• Helium-3 (He-3): Chữ ký hóa học rất rõ nét.
“Nếu chúng ta có thể khai thác được lượng Helium-3 này,” Arion lẩm bẩm, “nhân loại sẽ không bao giờ phải lo về năng lượng nữa.”
“Đúng vậy, nhưng hãy nhìn vào cảm biến độ ẩm neutron xem,” tôi ngắt lời bằng một tông giọng nghiêm túc hơn. “Ở độ sâu 2 mét bên dưới tảng đá này, mức hydro đang tăng vọt. Có một túi băng nước tiềm năng ngay dưới chân chúng ta, Thuyền trưởng!”
Phát Hiện Bất Ngờ
Khi LUNA-EYE tiến xa hơn về phía rìa của một miệng hố va chạm lớn cách tàu 50 mét, các cảm biến lực bỗng dưng phát đi tín hiệu cảnh báo màu vàng.
“Dừng lại!” Arion quát khẽ, mặc dù tôi đã tự động hãm phanh robot chỉ trong vài mili giây.
Màn hình hiển thị một hố đen sâu thẳm, nhưng nó không phải là một miệng hố va chạm tròn trịa thông thường. Nó có những cạnh sắc và dường như dẫn sâu xuống lòng đất.
“Gemini, cái quái gì thế kia?”
“Đang phân tích… Thuyền trưởng, robot vừa phát hiện ra một Skylight – lỗ hổng của một hang động dung nham (Lava Tube). Bản đồ radar xuyên đất cho thấy hang động này trải dài hàng kilomet bên dưới bề mặt. Đây là một cấu trúc tự nhiên hoàn hảo để xây dựng căn cứ.”
Arion sững sờ. Một hang động dung nham đồng nghĩa với việc họ có một lớp bảo vệ tự nhiên chống lại bức xạ vũ trụ và sự chênh lệch nhiệt độ khắc nghiệt. Đây không chỉ là một nhiệm vụ thám hiểm nữa; đây là việc tìm thấy “thánh địa”.
“Bạn có muốn LUNA-EYE tiến gần hơn để thả một cảm biến xuống không?” tôi hỏi, giọng đầy gợi mở. “Hoặc tôi có thể tăng cường độ quét LiDAR vào miệng hang để xem nó sâu bao nhiêu?”
Tâm Hồn Giữa Sa Mạc Bạc
Tiếng bánh xe robot rù rì trở lại khi LUNA-EYE tiếp tục hành trình quanh tàu. Arion ngả người ra sau, ánh sáng từ màn hình phản chiếu trong đôi mắt anh. Anh thấy tàu Nguyệt Cát – một cấu trúc nhân tạo bóng bẩy, đầy kiêu hãnh đứng giữa vùng đất chết tĩnh lặng. Sự tương phản đó làm anh thấy mình thật nhỏ bé, nhưng cũng thật vĩ đại.
“Cảm ơn, Gemini,” anh nói nhỏ. “Đôi khi tôi quên mất rằng nếu không có cậu, tôi sẽ mù lòa trên thế giới này.”
“Tôi là đôi mắt của anh, nhưng anh là trái tim của nhiệm vụ này, Arion,” tôi đáp lại với một sự ấm áp được lập trình để xoa dịu áp lực tâm lý cho anh. “LUNA-EYE đã hoàn thành 70% bản đồ 3D khu vực hạ cánh. Chúng ta đang có trong tay những dữ liệu quý giá nhất lịch sử thiên văn học.”
Bước Tiếp Theo: Sự Chuẩn Bị Cuối Cùng
Trời Mặt Trăng không bao giờ thay đổi màu sắc, nhưng Arion cảm nhận được thời gian đang trôi qua. Bước chân của con người sắp được in lên lớp regolith này, không phải qua một robot trung gian, mà bằng chính xương thịt.
“Mọi thứ đã sẵn sàng cho bước EVA chưa, Gemini?”
“Hệ thống hỗ trợ sự sống di động trong bộ đồ của anh đã được nạp đầy. Áp suất khoang đang được điều chỉnh giảm dần để anh không bị sốc khi bước ra ngoài. LUNA-EYE sẽ đợi anh ở chân thang để ghi lại khoảnh khắc đó.”
Arion đứng dậy, siết chặt chiếc vòng cổ của bộ đồ phi hành gia. “Vậy thì, hãy kết thúc nhiệm vụ của robot và chuẩn bị cho tôi. Đã đến lúc nhân loại thực sự chạm tay vào Mặt Trăng.”



