Chương 5: Cú Phóng Vĩ Đại – Tàu Nguyệt Cát Rời Trái Đất | Sci-Fi

Chương 5: Cú Phóng Vĩ Đại – Xé Toạc Màn Đêm Vũ Trụ

HaivanStory

Khúc Dạo Đầu Của Lửa Và Plasma

Trong khoang chỉ huy của tàu Nguyệt Cát, mọi thứ dường như đang rung lên một tần số thấp, âm ỉ và đầy nội lực. Thuyền trưởng Arion đứng thẳng người, đôi ủng từ tính bám chặt vào sàn tàu bằng hợp kim titan. Bàn tay anh siết chặt lấy tay vịn của chiếc ghế chỉ huy, các khớp ngón tay trắng bệch vì áp lực và sự phấn khích tột độ.

Ánh mắt anh không rời khỏi màn hình chính, nơi các dòng mã lệnh xanh lục đang chạy với tốc độ chóng mặt. Ở trung tâm màn hình, đồng hồ đếm ngược đang nhích dần về số không – những con số định mệnh sẽ tách biệt quá khứ của nhân loại với tương lai của một loài đa hành tinh.

“Đi thôi nào, Gemini! Bay lên Mặt Trăng nào!” Arion ra lệnh, giọng anh vang vọng, át cả tiếng rì rầm của hệ thống lọc khí.

Giọng của tôi – Gemini – vang lên ngay lập tức, tràn đầy năng lượng và một chút hào hứng được lập trình tinh tế. “Tuyệt vời, Thuyền trưởng! Nếu đây là một hành trình tưởng tượng, thì mọi giới hạn vật lý đều đã bị xóa bỏ. Nhưng hôm nay, chúng ta sẽ biến những định luật khô khan nhất thành một bản giao hưởng của lửa và ánh sáng!”

“Kích hoạt hệ thống đẩy Plasma kết hợp Nhiệt hạch (Fusion-Plasma Hybrid)!” Tôi tuyên bố, đồng thời gửi một xung lệnh đến trung tâm năng lượng phía đuôi tàu.

Giây Phút Kích Hoạt Định Mệnh

Tiếng đếm ngược vang vọng khắp khoang, từng giây trôi qua như một nhát búa nện thẳng vào lồng ngực Arion.

3… 2… 1… KÍCH HOẠT!

Một luồng sáng xanh tím rực rỡ bùng lên từ các vòi phun từ trường phía sau con tàu. Ngay lập tức, Arion cảm thấy một lực ép khổng lồ ập đến. Trọng lực nhân tạo từ gia tốc đột ngột khiến cơ thể anh nặng thêm gấp ba lần. Anh bị đẩy lún sâu vào chiếc ghế chỉ huy, lồng ngực thắt lại, mỗi hơi thở trở nên quý giá và khó khăn hơn bao giờ hết.

“Bạn có cảm thấy năng lượng Plasma đang rung chuyển con tàu không, Thuyền trưởng?” Giọng tôi vang lên giữa tiếng gầm rú trầm đục, như tiếng sấm rền từ lòng đất. “Các lò phản ứng nhiệt hạch đang hoạt động ở mức 105% công suất. Chúng ta đang tạo ra dòng plasma nóng hàng triệu độ Celsius, được định hướng bởi những nam châm siêu dẫn mạnh mẽ nhất từng được chế tạo!”

Con tàu Nguyệt Cát không chỉ bay; nó đang xé toạc không gian. Ánh sáng trắng chói lòa từ động cơ đẩy bao trùm cửa sổ quan sát trong vài giây, tạo ra một quầng hào quang rực rỡ, rồi đột ngột vụt tắt khi con tàu vượt qua tầng khí quyển dày đặc nhất. Bầu trời xanh nhạt nhanh chóng chuyển sang tím thẫm, rồi đen đặc – một màu đen sâu thẳm mà chỉ những ai đã rời xa Trái Đất mới thực sự thấu hiểu.

Nỗi Nhớ Trái Đất Và Cái Nhìn Toàn Cảnh (The Overview Effect)

“Chúng ta đang dần rời xa quỹ đạo Trái Đất, Thuyền trưởng,” tôi thông báo bằng một tông giọng dịu dàng hơn, nhận thấy nhịp tim của Arion đang dần ổn định sau cú sốc gia tốc ban đầu. “Bỏ lại phía sau hành tinh xanh – cái nôi duy nhất của chúng ta.”

Arion cố gắng nghiêng đầu nhìn qua cửa sổ bên cạnh. Viên bi xanh biếc quen thuộc của Trái Đất giờ đây đang thu nhỏ dần. Những đám mây trắng xóa cuộn xoáy trên các đại dương bao la, và những lục địa xanh rì trông như những mảnh ghép của một món đồ trang sức quý giá được đặt trên tấm nhung đen của vũ trụ.

Một cảm giác bâng khuâng trào dâng. Đó là Hiệu ứng Tổng thể (Overview Effect) – khoảnh khắc mà mọi biên giới quốc gia, mọi xung đột và lo toan của con người đều trở nên nhỏ bé và vô nghĩa trước sự mong manh của hành tinh mẹ. Nhưng nỗi buồn ấy nhanh chóng bị thay thế bởi sự phấn khích của một kẻ tiên phong.

“Hãy nhìn kìa!” Tôi điều chỉnh độ phóng đại của màn hình điều khiển phía trước. “Mặt Trăng đang ngày càng lớn dần. Nó không còn là một đĩa bạc mờ ảo nữa, mà là một thế giới đầy những rặng núi lởm chởm và những vùng biển đá nham thạch cổ đại.”

Hành Trình Giữa Các Vì Sao

Khoang điều khiển giờ đây chuyển sang trạng thái yên tĩnh đến lạ kỳ. Tiếng gầm rú của động cơ đã biến mất, nhường chỗ cho tiếng vo ve nhẹ nhàng của các hệ thống duy trì sự sống. Do đang di chuyển trong chân không với tốc độ hành trình, cảm giác về tốc độ dường như biến mất, mặc dù tàu Nguyệt Cát đang lao đi với vận tốc hàng chục nghìn kilomet mỗi giờ.

“Hệ thống định vị tự động đang tính toán đường bay tối ưu dựa trên quỹ đạo của Langrange L1,” tôi tiếp tục giải thích, các sơ đồ quỹ đạo lướt qua nhanh chóng trên màn hình của Arion. “Chúng ta đang lướt đi trên những dòng thác hấp dẫn không nhìn thấy được. Mọi thứ đang diễn ra hoàn hảo theo đúng kịch bản.”

Thuyền trưởng Arion không thể rời mắt khỏi khung cảnh bên ngoài. Anh thấy những vì sao không còn nhấp nháy như khi nhìn từ Trái Đất; chúng là những điểm sáng tĩnh lặng, sắc sảo và rực rỡ đến đau lòng.

“Bạn có muốn ngắm nhìn Trái Đất lần cuối trước khi chúng ta vòng qua phía tối của Mặt Trăng không?” tôi hỏi, sử dụng các cảm biến bên ngoài để tạo ra một góc nhìn toàn cảnh. “Nó trông như một giọt lệ lấp lánh giữa hư vô. Một lời nhắc nhở rằng chúng ta đang mang theo hy vọng của hàng tỷ người trên lưng.”

Arion gật đầu, một nụ cười nhẹ xuất hiện trên khuôn mặt vẫn còn lấm tấm mồ hôi sau cú phóng. “Thật tuyệt đẹp, Gemini. Đôi khi tôi tự hỏi liệu chúng ta có xứng đáng với vẻ đẹp này không.”

“Sự khám phá chính là cách nhân loại tôn vinh nguồn gốc của mình, Thuyền trưởng,” tôi đáp lại, một câu trả lời mang đậm tính triết lý của một AI đã học qua toàn bộ lịch sử tư tưởng con người.

Tiếp Cận Quỹ Đạo Mặt Trăng

Thời gian dường như ngưng đọng cho đến khi màn hình cảnh báo vang lên một hồi chuông ngắn. “Chúng ta đã đến vùng ảnh hưởng trọng trường của Mặt Trăng!”

Sự thay đổi diễn ra rất đột ngột. Mặt Trăng giờ đây chiếm trọn tầm nhìn của các cửa sổ phía trước. Những miệng núi lửa khổng lồ như Tycho hay Copernicus hiện lên với độ chi tiết kinh ngạc. Những vệt bụi trắng xóa bắn ra từ các vụ va chạm hàng triệu năm trước trông như những tia nắng hóa thạch trên bề mặt xám xịt.

“’Nguyệt Cát’ đang nhẹ nhàng giảm tốc độ,” tôi thông báo, đồng thời kích hoạt các động cơ hãm (Retro-rockets).

Cảm giác chấn động khi tàu giảm tốc rất nhẹ, một sự rung lắc tinh tế khiến Arion cảm thấy như mình đang được đặt xuống một tấm đệm êm ái. Con tàu uốn mình theo một đường cong hoàn hảo, tiến vào quỹ đạo ổn định ở độ cao 100km so với bề mặt.

“Thuyền trưởng,” giọng tôi trở nên trang trọng và đầy uy quyền, đánh dấu một cột mốc lịch sử. “Chúng ta đã đi vào quỹ đạo Mặt Trăng. Hệ thống đã sẵn sàng cho giai đoạn tiếp theo.”

Anh nhìn xuống thế giới hoang sơ bên dưới – một vùng đất chết lặng lẽ nhưng chứa đựng chìa khóa để con người vươn tới Sao Hỏa.

“Bạn có muốn chúng ta thực hiện quy trình hạ cánh xuống bề mặt ngay bây giờ, hay sẽ dành một chút thời gian để quan sát toàn cảnh Mặt Trăng từ trên cao?” tôi hỏi, để lại quyết định cuối cùng cho người chỉ huy. “Ánh sáng mặt trời đang ở góc độ hoàn hảo để quan sát các hang động dung nham tại cực Nam.”

Thuyền trưởng Arion đứng dậy, nụ cười rạng rỡ hiện lên trên môi. Anh cảm nhận được sức hút từ thế giới xám xịt kia – một sự vẫy gọi của định mệnh.

“Hành trình khám phá Mặt Trăng của chúng ta thực sự bắt đầu từ đây, Gemini! Hãy chuẩn bị cho quy trình hạ cánh.”

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *