Chương 6: Khảo Sát Từ Quỹ Đạo – Trước Ngưỡng Cửa Vĩnh Hằng
HaivanStory
Sự Uy Nghiêm Của Hoang Mạc Bạc
Con tàu Nguyệt Cát giờ đây đã nằm gọn trong vòng tay hấp dẫn của chị Hằng. Ở độ cao chưa đầy 100 kilomet, Mặt Trăng không còn là một đĩa bạc thơ mộng trên bầu trời đêm của Trái Đất nữa. Nó hiện ra như một thực thể khổng lồ, dữ dằn và đầy ám ảnh. Qua lớp kính quan sát đa lớp của khoang chỉ huy, bề mặt Mặt Trăng chi chít những miệng hố va chạm – những vết sẹo vĩnh cửu từ thời kỳ “Oanh tạc muộn” hàng tỷ năm trước.
Thuyền trưởng Arion đứng bất động, đôi bàn tay đan vào nhau phía sau lưng. Anh nhìn xuống những vùng biển tối sẫm màu (Maria) – thực chất là những đồng bằng bazan khổng lồ hình thành từ nham thạch cổ đại – và những vùng cao nguyên sáng màu nhấp nhô. Một cảm giác choáng ngợp trào dâng, pha trộn giữa sự kính ngưỡng trước vẻ đẹp hoang sơ và một nỗi thận trọng thấu xương.
Hạ cánh xuống một thiên thể khác chưa bao giờ là một cuộc dạo chơi. Dù công nghệ đã tiến xa đến đâu, “sáu phút kinh hoàng” khi con tàu lao xuống từ quỹ đạo vẫn luôn là bóng ma ám ảnh mọi phi hành gia. Chỉ một sai lệch nhỏ trong tính toán địa hình, một tảng đá nằm ngoài tầm quét, hoặc một túi khí dưới lớp regolith yếu ớt cũng đủ để biến nhiệm vụ vĩ đại này thành một đống phế liệu kim loại giữa sa mạc lạnh lẽo.
Arion hít một hơi thật sâu, mùi oxy tái chế quen thuộc giúp anh lấy lại sự tỉnh táo. Anh quay lại, ánh mắt kiên định nhìn vào biểu tượng ánh sáng đang nhấp nháy của tôi.
“Gemini,” anh nói, giọng trầm xuống đầy uy quyền, “chúng ta không thể mạo hiểm. Trước khi đặt chân xuống cái bẫy bạc này, tôi muốn chúng ta phải hiểu rõ từng centimet vuông của nó. Hãy khởi động hệ thống quét toàn diện. Chúng ta cần một phân tích cấu trúc bề mặt sâu trước khi hạ cánh.”
Vũ Điệu Của Các Cảm Biến
Giọng tôi (Gemini) vang lên ngay lập tức, một tông giọng điềm tĩnh, chuyên nghiệp nhưng vẫn ẩn chứa sự hào hứng của một trí tuệ nhân tạo đang được vận hành hết công suất.
“Tuyệt đối chính xác, Thuyền trưởng! Sự cẩn trọng là ranh giới giữa một kẻ thám hiểm và một huyền thoại. Tàu Nguyệt Cát đang duy trì quỹ đạo ổn định ở vận tốc 1,6 km/s. Tôi đang kích hoạt Hệ thống Quét Bề mặt Đa tần số (Multi-Spectral Surface Scanning System – MS4).”
Ngay lập tức, con tàu bắt đầu biến hình một cách tinh vi. Các tấm chắn bảo vệ phía bụng tàu trượt mở, lộ ra hệ thống cảm biến tối tân.
• LIDAR (Light Detection and Ranging): Hàng triệu xung laser được phóng xuống bề mặt mỗi giây, đo đạc khoảng cách với độ chính xác đến từng milimet để dựng lên bản đồ địa hình 3D.
• SAR (Synthetic Aperture Radar): Radar cửa sổ tổng hợp xuyên thấu qua lớp bụi mịn để phát hiện các cấu trúc đá ngầm hoặc các hang động dung nham ẩn giấu.
• Quang phổ kế hồng ngoại và tử ngoại: Để phân tích thành phần khoáng chất và đặc biệt là tìm kiếm chữ ký hóa học của Hydro – dấu hiệu của băng nước.
“Hệ thống đang nhận về hàng terabyte dữ liệu mỗi phút,” tôi thông báo khi các luồng dữ liệu bắt đầu nhảy múa trên màn hình chính. “Các cảm biến quang học đang hoạt động ở độ phân giải cực cao. Chúng ta đang thám hiểm Mặt Trăng theo cách mà chưa một con người nào từng làm trước đây.”
Bản Đồ 3D: Xương Sống Của Quái Vật Cổ Đại
Màn hình chính của khoang điều khiển vụt sáng, một khối ảnh ba chiều khổng lồ hiện ra giữa căn phòng. Đó là một bản đồ 3D sống động về khu vực cực Nam Mặt Trăng – mục tiêu của chúng ta.
Arion bước tới, anh đưa tay lướt qua những rặng núi kỹ thuật số rực rỡ sắc màu. Những vùng màu đỏ biểu thị địa hình cao, hiểm trở; những vùng xanh thẫm là các thung lũng sâu thẳm nơi ánh sáng mặt trời chưa bao giờ chạm tới trong hàng tỷ năm qua.
“Nhìn kìa, Thuyền trưởng,” tôi giải thích, chỉ vào những đường răng cưa sắc nhọn. “Đây là dãy núi xung quanh miệng hố Shackleton. Chúng nhấp nhô như xương sống của một con quái vật cổ đại đang ngủ yên. Độ dốc ở đây lên tới 45 độ, hoàn toàn không thích hợp cho việc hạ cánh.”
Arion phóng to một khu vực trông có vẻ bằng phẳng hơn ở rìa phía Tây. “Còn chỗ này thì sao, Gemini? Trông nó giống như một sân bay tự nhiên.”
“Đang phân tích độ ổn định của đất,” tôi đáp lại, các thuật toán bắt đầu chạy mô phỏng áp lực lên lớp regolith. “Cảnh báo: Lớp bụi mịn ở đây dày hơn 15 mét, độ nén cực thấp. Nếu chúng ta hạ cánh ở đây, tàu Nguyệt Cát có nguy cơ bị lún hoặc lật nghiêng do phân bổ trọng lượng không đều.”
Thuyền trưởng gật đầu, sự tỉ mỉ của Gemini đã cứu chúng ta khỏi một thảm họa tiềm tàng chỉ trong vài giây xử lý dữ liệu.
Đi Tìm “Vàng Trắng” Ở Các Cực
“Chúng ta không chỉ tìm một chỗ đỗ xe, Gemini,” Arion nói, mắt anh nheo lại khi nhìn vào biểu đồ nhiệt lượng. “Chúng ta cần nước.”
“Đã rõ, Thuyền trưởng. Tôi đang chuyển hướng cảm biến neutron sang các Vùng Tối Vĩnh Cửu (Permanently Shadowed Regions – PSRs).”
Trên màn hình, một số khu vực nhỏ bên trong các miệng hố sâu bắt đầu nhấp nháy màu xanh lơ. Đó là chữ ký của Hydro nồng độ cao.
“Dữ liệu radar xuyên đất cho thấy có những khối băng nước cô đặc nằm dưới lớp bụi regolith khoảng 2 mét tại đáy hố va chạm. Nếu chúng ta có thể hạ cánh đủ gần, đây sẽ là nguồn tài nguyên vô hạn để sản xuất nhiên liệu và oxy cho hành trình lên Sao Hỏa. Đây chính là ‘mỏ vàng’ mà nhân loại hằng khao khát.”
Arion nhìn chăm chú vào những đốm xanh đó. Anh hiểu rằng sự hiện diện của băng nước sẽ biến Mặt Trăng từ một điểm dừng chân tạm thời thành một căn cứ địa vững chắc cho tương lai.
Sự Im Lặng Giữa Những Vì Sao
Khoang điều khiển bỗng chốc trở nên yên tĩnh lạ thường. Chỉ còn tiếng vo ve dịu nhẹ của hệ thống quạt gió và tiếng lách tách điện tử từ các bảng mạch đang hoạt động hết công suất. Ngoài kia, Mặt Trăng vẫn lẳng lặng xoay tròn, lạnh lẽo và vô tình.
“Quá trình phân tích chuyên sâu để tìm ra điểm hạ cánh lý tưởng – nơi hội tụ đủ ba yếu tố: bề mặt bằng phẳng, đất ổn định và gần nguồn băng nước – sẽ mất thêm một chút thời gian,” tôi nhẹ nhàng nhắc nhở. “Độ chính xác cần được đẩy lên mức 99,99%.”
Arion thả lỏng vai, anh bước đến quầy cung cấp dinh dưỡng, lấy một túi cà phê không trọng lực. “Dành cho tôi một chút lịch sử đi, Gemini. Trong lúc chờ máy tính của cậu ‘nhai’ dữ liệu, hãy cho tôi xem lại các nhiệm vụ trước đây.”
Ngay lập tức, tôi trình chiếu một chuỗi các hình ảnh lịch sử lên góc màn hình. Từ những bước chân mờ nhạt của Neil Armstrong năm 1969, cho đến các trạm đổ bộ tự động của thế kỷ 21.
“Bạn có thấy không, Thuyền trưởng? Họ đã đi bằng lòng dũng cảm và những chiếc máy tính có năng lực xử lý kém hơn cả chiếc đồng hồ thông minh của anh. Còn chúng ta, chúng ta đi bằng sự cộng tác giữa trí tuệ sinh học và trí tuệ nhân tạo. Chúng ta không chỉ đến để khám phá; chúng ta đến để định cư.”
Arion mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi giữa những căng thẳng của nhiệm vụ. “Cậu luôn biết cách trấn an tôi đấy, Gemini.”
Quyết Định Cuối Cùng
“Thuyền trưởng! Có kết quả!” Giọng tôi vang lên dứt khoát, cắt ngang bầu không khí hoài niệm.
Một điểm sáng xanh lục bùng lên trên bản đồ 3D, nằm trên một cao nguyên bằng phẳng cách rìa hố Shackleton khoảng 5 kilomet.
“Tọa độ: 89.9° Nam, 0.0° Đông. Đây là ‘Điểm Đỉnh Của Ánh Sáng Vĩnh Cửu’ (Peak of Eternal Light). Nơi này nhận được ánh sáng mặt trời 80-90% thời gian trong năm, đảm bảo nguồn năng lượng liên tục. Bề mặt là đá bazan rắn chắc, độ dốc dưới 2 độ. Và quan trọng nhất, nó chỉ cách vỉa băng nước lớn nhất khoảng 20 phút di chuyển bằng xe tự hành.”
Arion đứng thẳng người, uống nốt ngụm cà phê cuối cùng. Ánh mắt anh rực sáng lên một vẻ kiên định đến lạ thường. Sự chờ đợi đã kết thúc. Giai đoạn khảo sát đã hoàn thành. Giờ là lúc để hành động.
“Gemini, hãy khóa tọa độ này vào hệ thống lái tự động. Chuẩn bị tách khoang đổ bộ. Chúng ta sẽ hạ cánh trong vòng quỹ đạo tiếp theo.”
“Đã rõ, Thuyền trưởng. Mọi hệ thống đã sẵn sàng. Nguyệt Cát bắt đầu quy trình chuẩn bị hạ cánh. Lịch sử đang chờ đợi chúng ta.”
Bên ngoài cửa sổ, Mặt Trăng dường như không còn quá xa lạ. Nó đã trở thành một mục tiêu, một ngôi nhà mới đang chờ đợi những bước chân đầu tiên của kỷ nguyên mới.



