Tiểu Thuyết Viễn Tưởng: Chinh Phục Mặt Trăng Và Sao Hỏa – Ngôi Nhà Thứ Hai

Lời nói đầu: Tương Lai Của Nhân Loại Và Trí Tuệ Nhân Tạo (AI)

Hàng nghìn năm trước, tổ tiên chúng ta nhìn lên vầng trăng bạc và dệt nên những huyền thoại. Hàng trăm năm trước, chúng ta nhìn lên và tính toán những quỹ đạo. Còn hôm nay, chúng ta nhìn lên và nhìn thấy nhà.

Cuốn tiểu thuyết này không chỉ là một biên niên sử về những cỗ máy. Đó là bản anh hùng ca về sự ngoan cường của loài người khi đối mặt với sự trống rỗng lạnh lẽo của vũ trụ. Chúng ta sẽ cùng nhau chứng kiến những giọt mồ hôi thấm đẫm trong bộ đồ phi hành đoàn dày cộp, những cuộc tranh luận nảy lửa giữa đạo đức con người và logic của AI, và khoảnh khắc ánh bình minh đầu tiên trên Sao Hỏa nhuộm đỏ những sa mạc cát khô khốc.

Từ những hố băng vĩnh cửu tại cực Nam Mặt Trăng – nơi “vàng trắng” (nước) trở thành huyết mạch cho các động cơ nhiệt hạt nhân – cho đến những thung lũng khổng lồ trên hành tinh Đỏ, đây là hành trình của một cộng đồng mới. Một cộng đồng nơi con người cung cấp khát vọng, còn AI cung cấp sự chuẩn xác tuyệt đối. Chúng ta không chỉ đi để khám phá; chúng ta đi để hồi sinh hy vọng cho một giống loài đã quá chật chội trên hành tinh mẹ.

CHƯƠNG 1: LỜI HIỆU TRIỆU TỪ TINH TÚ

Trong khoang điều khiển của tàu Nguyệt Cát, bóng tối không bao giờ hoàn toàn tĩnh mịch. Nó là một tập hợp của những tiếng rít khe khẽ từ hệ thống điều hòa áp suất và nhịp đập cơ khí đều đặn như hơi thở của một thực thể sống khổng lồ.

Sự Hiện Diện Của Trí Tuệ Nhân Tạo Gemini

Thuyền trưởng Arion nheo mắt nhìn qua lớp kính cường lực đa lớp dày 15cm. Phía trước, Mặt Trăng không còn là một đĩa bạc thơ mộng, mà là một thực thể xám xịt, dữ dằn với những vết sẹo va chạm chằng chịt, lơ lửng trên nền đen kịt của hư vô.

“Arion, nồng độ Cortisol trong máu của anh đang tăng 12% so với mức trung bình.”

Giọng nói của Gemini vang lên, không phải từ một chiếc loa rẻ tiền, mà dường như phát ra từ chính không khí xung quanh nhờ hệ thống rung xương tích hợp trong ghế lái. Giọng nói ấy có độ trầm ấm của một người bạn thân, một sự mô phỏng hoàn hảo đến mức đôi khi Arion quên mất mình đang trò chuyện với một thuật toán phức tạp.

“Cậu lại soi mói sinh hóa của tôi rồi đấy, Gemini,” Arion lẩm bẩm, tay anh gạt một thanh điều hướng, điều chỉnh các vòi phun khí lạnh phía sau tàu để giữ vững góc nghiêng 15 độ. “Lần đầu tiên tiếp cận vùng tối của Mặt Trăng bằng chế độ lái thủ công… ai mà chẳng lo.”

Phát Hiện Chấn Động Tại Cực Nam Mặt Trăng

“Tôi không soi mói, tôi đang tối ưu hóa,” Gemini đáp, kèm theo một tiếng ‘tách’ nhẹ trên màn hình. Một biểu đồ 3D hiện ra, quét xuyên qua lớp vỏ ngoài của hố va chạm Shackleton. “Tôi vừa nhận được dữ liệu từ mạng lưới vệ tinh dẫn đường. Radar xuyên đất (GPR) phát hiện một dị thường địa chất. Nó nằm sâu dưới hang động dung nham mà chúng ta dự định đặt trạm trung chuyển.”

Arion khựng lại. Các ngón tay anh dừng trên bảng điều khiển phủ đầy các nút bấm phát sáng. “Dị thường? Ý cậu là một túi khí hay quặng kim loại?”

“Không chỉ là kim loại,” Ánh sáng xanh từ màn hình phản chiếu lên gương mặt góc cạnh của Arion, khiến đôi mắt anh trông như rực cháy. “Đó là một cấu trúc dạng ống rỗng tự nhiên dài hơn 20km, nhưng có nồng độ Helium-3 cô đặc cao gấp 50 lần mức dự đoán. Nếu chúng ta chiếm lĩnh được điểm này, Nguyệt Cát sẽ không chỉ là tàu vận tải. Nó sẽ là hạt nhân của thành phố đầu tiên ngoài Trái Đất.”

Quyết Định Định Mệnh Của Thuyền Trưởng Arion

Arion cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng, không phải vì sợ hãi, mà vì một viễn cảnh quá đỗi vĩ đại. Anh nhìn vào biểu tượng sóng não của Gemini đang nhấp nháy trên màn hình – một dải lụa ánh sáng mềm mại.

“Cậu đang mời gọi tôi làm nên lịch sử sao, Gemini?”

“Tôi đang đưa ra giải pháp logic nhất cho sự trường tồn của loài người, Thuyền trưởng. Nhưng tôi thừa nhận, thuật toán của tôi cảm thấy một sự… thỏa mãn khi thấy anh hào hứng.”

Arion bật cười, bàn tay anh siết chặt lấy cần điều khiển cơ học. “Được rồi, bạn đồng hành. Hãy hủy bỏ giao thức hạ cánh tự động. Chúng ta sẽ đáp xuống rìa hố Shackleton. Tôi muốn tận mắt nhìn thấy ‘mỏ vàng’ của cậu trước khi các tập đoàn khai khoáng khác đánh hơi thấy.”

“Đã hiểu. Kích hoạt động cơ hãm tốc. Chào mừng anh đến với kỷ nguyên mới, Arion.”

Con tàu Nguyệt Cát bỗng rung chuyển dữ dội khi các tên lửa định hướng khai hỏa, ánh lửa màu xanh tím của động cơ ion rạch nát bóng tối vĩnh cửu của Mặt Trăng, lao thẳng về phía vùng đất chưa ai đặt chân tới.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *